"Tôi đã nhớ em bao nhiêu lần" Một câu hỏi tôi thường hỏi vào mỗi tối. Nhưng chẳng bao giờ tôi có thể trả lời được. Có một người khóc, có một người đau, có hai người rời xa nhau trong dòng chảy vội vã của cơm áo gạo tiền. Tiền bạc không mua được tình yêu
Tất cả, người ấy sẽ cố gắng tôi làm đều điều dịu dàng êm ả với cẩn trọng. Bạn đang xem: Tôi đã nhớ anh bao nhiêu lần. Chiều hôm ấy. Cơ một bạn khóc, có một người nhức, bao gồm nhì người tránh xa nhau chừng trong chiếc rã cấp vã của cơm áo gạo chi phí.
vuRY. Lượt xem23/10/2021Không được đăng tải lại nội dung khi chưa có sự cho phép của nhà sáng tạoĐề xuất cho bạnTất cảAnime257136114315826225125251302322102229312021258318118346319336Trang chủ>Tôi đã khóc khi xem video hài hước này>Bình luận 339Nổi bật nhấtGần đâyBecause he is black he always got shot. Then the black policeman treated him good because they are the bản dịch233Trả lờiBáo cáo bình luậnXem bản dịch127Trả lờiBáo cáo bình luậnXem bản dịch74Trả lờiBáo cáo bình luậnThis video made me wish all racist people should just die by getting torturedXem bản dịch66Trả lờiBáo cáo bình luậnBộ phim nói về sự phân biệt chủng tộc về sắc lờiBáo cáo bình luậnBut many black people hates Asian so sadXem bản dịch24Trả lờiBáo cáo bình luậnXem bản dịch18Trả lờiBáo cáo bình luận░░░░░▐▀█▀▌░░░░▀█▄░░░ ░░░░░▐█▄█▌░░░░░░▀█▄░░ ░░░░░░▀▄▀░░░▄▄▄▄▄▀▀░░ ░░░░▄▄▄██▀▀▀▀░░░░░░░ ░░░█▀▄▄▄█░▀▀░░ ░░░▌░▄▄▄▐▌▀▀▀░░ Đây là Bob ▄░▐░░░▄▄░█░▀▀ ░░hãy Sao chép và dán Bob ▀█▌░░░▄░▀█▀░▀ ░░ để Bob trở lên nổi tiếng ░░░░░░░▄▄▐▌▄▄░░░ ░░░░░░░▀███▀█░▄░░ ░░░░░░▐▌▀▄▀▄▀▐▄ ░░░░░░▐▀░░░░░░▐▌ ░░░░░░█░░░░░░░░█░░░░ ░░░░░░█░░░░░░░░█░░░░ ░░░░░░█░░░░░░░░█░░░░░░░░░ ░░░░ ▄██▄░░░░░ ▄██▄16Trả lờiBáo cáo bình luậnI'm crying very hard HAHAHAXem bản dịch14Trả lờiBáo cáo bình luậnXem bản dịch12Trả lờiBáo cáo bình luậnSomehow this reminds me of free guy xDXem bản dịch10Trả lờiBáo cáo bình luậnĐiển hình của phân biệt chủng tộc10Trả lờiBáo cáo bình luậnXem bản dịch9Trả lờiBáo cáo bình luậnXem bản dịch7Trả lờiBáo cáo bình luậnXem bản dịch6Trả lờiBáo cáo bình luậnXem bản dịch5Trả lờiBáo cáo bình luậnWhen the police is damn racistXem bản dịch4Trả lờiBáo cáo bình luậnXem bản dịch4Trả lờiBáo cáo bình luậnLuckily in Indonesia there is no such thing.. Do you think that racist people aren't that stupid? Other people also want to live next time -,- Untung di indonesia gk ad beginian .. Emang ya .. org yg rasis tuh gk ngotak bgt apa ? Org lain jg mau idup kali -,- HEII ada yg indonesia kah ? Komen nya gk kenal semua 😂Xem bản dịch3Trả lờiBáo cáo bình luậnXem bản dịch3Trả lờiBáo cáo bình luận
Cuộc trò chuyện giữa PV và chị Phương Dung đã diễn ra với rất nhiều lần ngắt quãng. Lần 1 là khi chị đang tất tả từ quận Bình Tân để chạy sang huyện Bình Chánh. "Người ta nói thấy Đăng ở đó", chị giải thích vội rồi rời Dung mong con sớm trở về Ảnh Báo Người lao độngLần 2 là khi chị nhận một cuộc gọi, người bên kia đầu dây nói rằng bé Đăng đang ở quận 9, chị cũng đến với hy vọng gặp được con 3, chị nghẹn ngào cho biết rằng đó chỉ là cuộc gọi "trêu chọc", Đăng của chị vẫn chưa tung tích gì. 23 ngày qua, chị chưa có một đêm ngon giấc. Hình bóng của cậu bé hiếu động, hay chọc mẹ cười vẫn luôn nằm trong tâm trí chị. "Cháu ở nhà rất ngoan" Ngày 28/3 là ngày cuối cùng mà chị Phương Dung nhìn thấy con trai. Chị cho biết "Trưa đó, tôi thấy tay chân con trầy xước, chảy máu nên rất lo lắng. Cháu nói rằng mình đã bị va quẹt rồi té trên thấy tay chân cháu như thế nên cho Đăng nghỉ thể dục buổi chiều ở trường. Tuy nhiên, khi vừa mới nói thì cháu phản ứng dữ dội, khóc lóc đòi đi học. Giận con quá, tôi có lớn tiếng la thì cháu phản ứng khi cãi nhau với mẹ, Đăng đã lẳng lặng lấy xe đạp rồi rời đi lúc nào không hay. Hàng xóm thấy Đăng đi thì có hỏi, cháu trả lời rằng đi gặp ba. Tuy nhiên, chồng tôi là tài xế giao hàng, đâu có ở một chỗ mà Đăng đi tìm gặp".Ngôi trường mà Hải Đăng đang theo họcTheo chia sẻ của chị Dung, bé Hải Đăng 13 tuổi là con trai duy nhất của hai vợ chồng. Ở nhà, Đăng là một đứa trẻ ngoan, hay đùa giỡn, trò chuyện cùng mẹ. Chị Dung hiện đang bán nước ép trái cây tại nhà, cả gia đình vẫn ở trọ nhưng chưa bao giờ chị bắt Đăng đi làm các công việc khác để kiếm tiền mà muốn con tập trung hoàn toàn vào việc học."Một gia đình phải có lúc vui, lúc buồn, lúc hòa hợp hay mâu thuẫn. Nhà tôi cũng thế, trước đó, Đăng đã có đôi lần bỏ nhà đi rồi nhưng chỉ vài ngày là cháu về. Những lần đó, cháu đến nhà bạn bè, người quen nên tôi dễ dàng đón cháu về, chỉ có lần này là Đăng không liên lạc gì với gia đình. 23 ngày qua, tôi không có ngày nào ngủ Đăng đi, cháu để lại quần áo, sách vở, chỉ lấy mỗi chiếc xe đạp, thậm chí đến cả giày dép còn không mang. Tôi nghĩ rằng phải có chuyện gì đó Đăng mới không liên lạc về với gia đình trong thời gian lâu nhưng vậy. Đăng vẫn luôn nhớ số điện thoại của mẹ", chị Dung nghẹn biết, em Đăng đang học lớp 7, trường THCS Huỳnh Văn Nghệ quận Bình Tân. Vừa qua, chị đã có đến trường để tìm thêm thông tin về con. Theo lời chia sẻ của thầy cô, Đăng ở trường vẫn sinh hoạt bình thường, không có biểu hiện lo lắng hay sợ sệt gì. Những ngày đêm tìm con Từ khi Đăng đi, chị Phương Dung luôn trong tình trạng rối bời, đầy âu lo. Chị đăng thông tin tìm con trên các hội, nhóm Facebook, dán thông báo ở khắp nơi. Thậm chí, chị đến nhà từng người bạn của Đăng tại trường cấp 1 và cấp 2 nhưng không có bất kì tung tích nào của con trai."Tôi chỉ sợ kẻ xấu giữ Đăng mới không cho con về. Tôi quá rối và không còn định hướng được gì", chị Dung ngày, chị Dung nhận được hàng chục cuộc điện thoại từ khắp nơi gọi về. Người nói rằng thấy Đăng ở Gò Vấp, ở Thủ Đức, ở các tỉnh miền Tây… Nhận được thông tin gì, chị Dung đều đến đó tìm. Gần 1 tháng nay, vợ chồng chị không thể tập trung làm bất kì việc gì vì lo đi tìm qua, có một bé trai đã gọi đến cho chị Dung nói rằng "Đăng đang ở nhà con". Tuy nhiên, khi đến nơi, chị nhận ra đây là thông tin giả đành quay về."Chúng tôi hiện đang rất bế tắc giữa quá nhiều luồng thông tin. Nhiều người nói rằng đã trông thấy Đăng đi ngang hay gặp bé ở đâu đó trên đường. Tôi mong rằng, nếu có ai thấy Đăng hãy giữ bé lại giúp để gia đình đến nhận lại con", chị Dung nói khi Đăng đi, căn nhà lại thêm hiu quạnh. Chị Dung vẫn giữ thói quen nằm trên chỗ mà con hay nằm, đắp chăn, ôm gối của con để tìm chút hơi ấm còn sót Dung tâm sự "Tôi không nhớ mình đã khóc bao nhiêu lần nữa, chỉ biết cầu nguyện trời phật cho Đăng trở về bình an. Khi Hải Đăng về, vợ chồng tôi sẽ nuôi dạy cháu khôn lớn".Hiện tại, Công an quận Bình Tân đang phối hợp điều tra, làm rõ sự việc bé trai 13 tuổi mất tích .*Hình ảnh của Hải Đăng sử dụng trong bài đã được sự đồng ý từ gia ai gặp được bé Hải Đăng xin vui lòng liên hệ gia đình chị Phương Dung địa chỉ 207 đường số 8, phường Bình Hưng Hòa B, quận Bình Tân, điện thoại 0941855365. Gia đình xin được cảm ơn và hậu tạ.
Muộn Màng Khi Em Ra Đi - 1088 - Đã bao nhiêu lần khóc trong mơ. Đến khi con tim dại điên vì trông chờ em. Dù em không quay về nữa. Nát tan linh hồn ngóng tin em. Hỏi sao ân tình ngày xưa ... 9 phút trước 1317 Like Bạn đang xem đã bao nhiêu lần anh khóc trong mơ Muộn Màng Khi Em Ra Đi - 1088 - Zing MP3 Muộn Màng Khi Em Ra Đi - 1088 Tải download 320 nhạc chờ Muon Mang Khi Em Ra Di,- 1088. 7 phút trước 921 Like Muộn Màng Khi Em Ra Đi - 1088 - NhacCuaTui Lời bài hát Muộn Màng Khi Em Ra Đi ... Đã bao nhiêu lần, khóc trong mơ. Đến khi con tim dại điên vì trông chờ em, Dù em không quay về nữa. Nát tan linh hồn, ... 3 phút trước 1544 Like Lời bài hát Muộn Màng Khi Em Ra Đi Nhạc Ngoại Đã bao nhiêu lần... khóc trong mơ. Đến khi con tim dại điên vì trông chờ em dù em không quay về nữa Nát tan linh hồn, ngóng tin em. Hỏi sao ân tình ngày ... 8 phút trước 411 Like Muộn Màng Khi Em Ra Đi - 1088 - Đã bao nhiêu lần... khóc trong mơ Đến khi con tim dại điên vì trông chờ em dù em không quay về nữa Nát tan linh hồn, ngóng tin em. Hỏi sao ân tình ngày xưa ... 6 phút trước 1129 Like Lời bài hát Khóc - Đã bao nhiêu lần anh khóc trong mơ. Bao lần rồi ... Anh không thể nhớ bao nhiêu lần anh nói quên em. Với anh ... Nhưng ai biết ở trong lòng đang khóc em ơi 10 phút trước 1560 Like Khóc - Quang Vinh Tải bài hát, lyrics, bài hát Khóc - Amusic Listen Khóc - Quang Vinh, ... Đã bao nhiêu lần anh khóc trong mơ. Bao lần rồi đến chính anh ... Anh không thể nhớ bao nhiêu lần anh nói quên em. Với anh bây ... 3 phút trước 1320 Like Xem thêm Xe Cào Cào Giá Bao Nhiêu ? So Sánh Giá Bán Các Mẫu Xe Cào Cào Tại Việt NamKhóc - Quang Vinh Nghe Tải Lời Bài Hát - NhacPro Khoc Quang Vinh Nghe download tải lời bài hát Khóc của ca sĩ Quang Vinh mp3 320kbps lossless Chất lượng cao Miễn ... Đã bao nhiêu lần anh khóc trong mơ 10 phút trước 1197 Like Muộn Màng khi em ra đi - YouTube Đã bao nhiêu lần... khóc trong mơ Đến khi con tim dại điên vì trông chờ em dù em không quay về nữa Nát tan linh hồn ... 2 phút trước 1230 Like Lời bài hát Khóc - Quang Vinh - Khóc Lyrics Quang Vinh ~ Đã bao nhiêu lần anh khóc trong mơ Bao lần rồi đến chính anh không thể nhớ Đã bao nhiêu lần anh nhắc tên em Anh không thể ... 5 phút trước 1567 Like Trịnh Công Sơn - Vietnamese Typography Trong tôi rụng đầy bao nhiêu nụ cười. Có nói được gì ... Giật mình nhìn tôi ngồi khóc bao giờ. Rồi một lần kia khăn gói ... Một lần nằm mơ tôi thấy tôi qua đời. Dù thật lệ rơi ... Tự nghìn năm xưa bao nhiêu chim muông đã xa bầy. Đời cho ta thế ... 7 phút trước 407 Like Khóc - Quang Vinh ~ Nghe nhạc mp3, tải nhạc Lossless ... Tải nhạc dạng mp3, m4a, lossless và xem lời bài hát Khóc hoàn toàn miễn phí. ... Đã bao nhiêu lần anh khóc trong mơ. Bao lần rồi đến chính anh không thể nhớ 9 phút trước 722 Like Bằng một khúc ca - Báo Nhân Dân 15 thg 8, 2020 — Có biết bao bài hát còn lại mãi khi người viết đã xa từ lâu. ... Và những người hát bài hát đó rất hay, cũng lần lượt già đi. Cả bao nhiêu tuổi đời những người nghe, cũng vậy. ... Cả khi đã toại nguyện nhiều lắm những yêu thương, những vật chất đủ đầy trong đời, thì vẫn mơ hồ ta không nguôi ước ao điều gì ... 9 phút trước 727 Like Con lại lần theo lối sỏi quen. Đến bên thang ... Bác đã đi rồi sao, Bác ơi! Mùa thu ... Miền Nam đang thắng, mơ ngày hội ... Nghìn thu nhớ Bác biết bao nhiêu? 6 phút trước 816 Like Hợp âm Khóc - Quang Vinh Hợp âm cơ bản - Hợp Âm Chuẩn Đã bao nhiêu lần anh khóc trong mơ Bao lần rồi đến chính anh không thể nhớ Đã bao nhiêu lần anh nhắc tên em Anh không thể ... 5 phút trước 898 Like Mẹ đi Bắc Giang chống dịch, nghĩ đến con là sữa tràn về - Bộ ... 2 ngày trước — Mỗi lần nhớ đến bé Kem ở nhà khóc đòi mẹ, ngực chị lại nhói đau, ... Điều dưỡng Phùng Thị Hạnh không thể nhớ nổi đây là đêm thứ bao nhiêu chị trằn trọc, mất ngủ. ... Chiều hôm trước, mẹ của bác giúp việc bị tai nạn nên đã xin nghỉ. ... Hồi cai sữa cho con, buổi tối bé Kem ngủ trong phòng với bố còn tôi ... 2 phút trước 1445 Like Hợp âm Khóc - Quang Vinh - Hợp Âm Việt Hợp âm Khóc - Đã bao nhiêu lần anh khóc trong mơ Bao lần rồi đến chính anh không thể... 4 phút trước 1984 Like WV Vietnam Finding my - World Vision International trải nghiệm mà nhiều người trẻ tuổi trong khu vực đã và đang phải đối mặt. ... TNTG thiết kế, bao gồm những sáng kiến và các công cụ giúp phòng ... Sau đó, Narin mới bắt đầu lên tiếng lần đầu tiên, kể từ lúc anh ấy ngồi ... Đêm hôm đó bạn có một giấc mơ. Bạn nhảy ... Bạn biết rằng mẹ của nó sẽ dậy nếu như bé vẫn khóc. 5 phút trước 865 Like Xem thêm Hình Ảnh Đường Đi Từ Ngã 3 Phi Nôm > Đơn Dương Cách Đà Lạt Bao Nhiêu Km ? Phụ nữ kim ngưu và đàn ông ma kết Tử vi bính ngọ 2017 Quý mùi là năm bao nhiêu 10 nốt ruồi phú quý của nữ giới Nữ tân mùi hợp với tuổi nào đặt tên cho con trai 2019 hợp phong thủy Mơ thấy chim bay vào nhà Nam thiên bình nữ cự giải Tuổi tuất 1994 hợp màu gì Mụn ruồi ở lòng bàn chân Mơ thấy quan hệ tình dục Bạch dương và thiên bình có hợp nhau Hạn tình cảm trong tử vi Thiên bình và bạch dương có hợp nhau Hình xăm hợp với mệnh kim Văn khấn ban tam bảo tại chùa Sinh năm 1969 mệnh gì hợp màu gì Nữ xử nữ hợp với cung nào Nam nhâm thân hợp với tuổi nào Bính dần hợp với tuổi nào Tổng hợp giải đáp xem bói, coi bói, tình duyên, cưới hỏi, đám ma Website tổng hợp câu hỏi và giải đáp thắc mắc liên quan đến xem bói, coi bói, tâm linh, tình duyên, cưới hỏi, đám ma và xem tuổi nam nữ nhanh và chính xác
Phản hồi Báo xấu8 Lượt xem27/09/2022Không được đăng tải lại nội dung khi chưa có sự cho phép của nhà sáng tạoDuxingwanjiaARMMO 0 Người theo dõi 6 Videos
Hoàng Chính Xế trưa, chuyến xe đò liên tỉnh về tới Vĩnh Long. Tôi đeo cái túi vải trên vai, lầm lũi đếm bước trên con đường rải đá, theo bà nội, về nhà chú thím Hà. Bầu trời Vĩnh Long rộng thênh thang. Hàng cây viền hai bên lối đi. Nắng hạ vàng từng vạt đu đưa đầu cành. Những con chim ẩn trong khóm lá ríu rít gọi mời. Nhà chú Hà ở trong một xóm nhỏ. Có con đường nối ra phố chợ. Con đường đá giăm dài tưởng chừng như vô tận. Bà nội bước thoăn thoắt phía trước. Tôi lẽo đẽo theo sau. Bà nội lúc nào cũng dẻo dai, năng động. Tôi, hồi ấy, học trò, mười bốn tuổi mà ốm o, yếu đuối. Nhà chú thím Hà là một mái tranh, nho nhỏ, xinh xắn, nấp bóng một cây bàng rậm lá. Vừa bước vào sân, chân tôi suýt vấp phải bậc thềm vì hai mắt bận dán lên một bóng người. Một cô gái nhỏ, tóc chấm vai, từ trong nhà chú thím rón rén đi ra. Cậu học trò thành phố và cô gái tỉnh nhỏ ngỡ ngàng nhìn nhau. Cô gái khẽ mỉm cười, rồi cúi đầu bước nhanh xuống bậc thềm. Còn tôi quên bẵng mình đang đi đâu. “Thằng cháu của thím làm gì mà ngẩn người ra thế?” Từ trong nhà vọng ra giọng nói ngọt ngào của thím tôi. Tôi đỏ mặt, khoanh tay chào người thím lâu ngày không gặp. “Hàng xóm của thím đấy.” Thím Hà kết thúc câu nói bằng một cái nháy mắt đầy ngụ ý. Chú Hà từ nhà sau đi lên, bắt đầu ngay bằng một câu châm chọc, “Tôi đoán là từ nay năm nào cháu tôi cũng sẽ về đây nghỉ hè.” Mặt tôi bừng nóng. Ai đã từng mười bốn, mười lăm tuổi đều cũng sẽ đỏ mặt như tôi. Trong lúc bà nội ngồi bên ly nước chè tươi xôn xao kể chuyện thành phố. Chú Hà rủ, “Đi chợ với chú không?” Tôi hăng hái bước theo chú. Lần nào đến một nơi chốn không phải là thành phố mình, tôi đều thấy lòng xôn xao, thích thú. Phố chợ nhỏ bé, vuông vức. Những hàng quán lưa thưa. Rải rác những quang gánh. Lác đác người đi chợ. Vài con chó quanh quẩn bên những quầy hàng thức ăn. “Chợ chiều nên vắng vậy đấy cháu,” chú Hà giải thích. “Sáng sớm mới đông người.” Tôi thong dong đếm bước trên lối đi hẹp giữa hai hàng quán, và dừng lại trước một sạp báo. Những tờ nhật báo kẹp trên sợi dây dăng ngang. Bà bán hàng ngồi trong bóng mát, phe phẩy chiếc quạt nan. Tôi lẩm nhẩm đọc tên những tờ báo quen thuộc mình vẫn thấy ở Sài Gòn. Vài cuốn sách mỏng cũng được cặp bằng chiếc kẹp phơi quần áo vào sợi dây dăng ngang. Trong những cuốn sách ấy, tôi bắt gặp, Đêm Nghe Tiếng Đại Bác. Cuốn sách mỏng, với trang bìa giấy trắng đơn sơ. Tôi mừng rỡ, run run gỡ cuốn sách xuống, nhanh nhẹn trả tiền cho bà cụ và hí hửng theo chú Hà ra về. Chú Hà mua con vịt xiêm. Con vật quàng quạc bên tai hai chú cháu suốt đường về. “Cháu mua được cuốn gì thế?” Chú Hà hỏi. Tôi hí hửng, “Đêm Nghe Tiếng Đại Bác của nhà văn Nhã Ca, chú ạ.” Chú Hà gật gù, “Cháu ở Sài Gòn chắc ít nghe tiếng đại bác. Ở dưới này đêm nào cũng phải nghe.” Trong lúc cả nhà bận rộn bếp núc, tôi ngồi ở thềm nhà, mê man với cuốn sách suốt buổi chiều. Cho đến khi cô gái hàng xóm tóc chấm vai bước lên bậc thềm. Tôi cầm chắc cuốn sách trong tay, sợ nó sẽ bay vụt khỏi tay mình như cánh chim. Tôi nhìn hai con mắt đen nhánh. Hai con mắt đen nhánh nhìn tôi. Cánh mi chớp vội. Và một khóe cười mỏng manh thoáng hiện. Cô gái bước nhanh vào nhà, đi thẳng ra sau bếp. “Cháu ơi,” tiếng thím Hà gọi, vọng lên từ sau bếp. “Có muốn phụ thím một tay làm bếp không nào?” Mặt tôi bừng nóng. Những ngày vừa mới lớn, bất cứ người nào cũng có thể làm mặt tôi bừng nóng. Bất cứ câu chọc ghẹo – dù xa xôi đến đâu – cũng làm tôi đỏ mặt. Những nhịp tim xôn xao trong lồng ngực. Tôi nhấp nhổm trên bậc thềm. Trong lúc ấy câu chuyện về người lính ngoài mặt trận và cô em gái ở thành phố trong Đêm Nghe Tiếng Đại Bác cứ xốn xang trong đầu. Tôi ngước nhìn những chiếc lá bàng xanh biếc, hình dung những ngón tay cô gái hàng xóm của chú thím tôi – cái người tóc chấm vai – đang phụ thím nhặt rau thơm sau bếp. Dòng suy tưởng ấy bị cắt ngang khi chú Hà xà xuống, ngồi cạnh tôi trên bậc thềm còn hâm hơi nóng của nắng mùa hạ. Chú hỏi chuyện học hành, chuyện công ăn việc làm của bố mẹ, chuyện bầy em đang lớn. Hết chuyện, hai chú cháu ngồi lặng thinh bên nhau một lúc lâu. Bỗng chú hỏi, “Trên ấy nhà cháu có đào hầm không?” Câu hỏi của chú dẫn tôi về thực tại của một đất nước chém giết nhau cả trong những giờ hưu chiến. “Không chú ạ, bố cháu chỉ làm hầm trong nhà.” Tôi kể cho chú nghe về cái hầm lộ thiên trong nhà với những viên gạch chồng lên nhau, với những thanh gỗ vắt ngang, bên trên chồng chất những bao cát. “Dưới này nhà ai cũng có hầm,” chú kể. “Chú cũng đang định đào. Chúng nó pháo kích lung tung, chẳng biết đàng nào mà tránh.” Tôi nghĩ tới những lần Việt Cộng pháo kích vào thành phố. Đêm khuya vắng, một tiếng nổ nhỏ, nghe rất xa, tiếng gió rít trên đầu và một tiếng nổ long trời theo sau. Điệp khúc của chiến tranh. Điệp khúc của những kẻ chui lủi trong bờ rừng, trong những hang hố tối tăm, đêm đêm mò ra, gieo chết chóc, kinh hoàng. Chú Hà xoay qua nhìn tôi, “Cháu có sợ Việt Cộng pháo kích không?” “Cháu cũng…” Tôi ậm ừ câu trả lời. Mười bốn tuổi, lòng chưa thấm nỗi sợ cái chết không hình dạng, dẫu cái chết ấy lẩn khuất chung quanh. Không chờ câu trả lời của tôi, chú tiếp, “Tối nay chú lấy ghế bố cho cháu ngủ ngoài hiên này cho mát nhé.” Buổi tối, tôi ngồi dưới ngọn đèn dầu, vừa đập muỗi vừa say sưa đọc truyện Nhã Ca. Mãi đến khuya mới ra ngoài hiên, chui vào mùng, ngả lưng trên ghế bố, rõi mắt về phía căn nhà ở cuối dãy, nơi ánh đèn dầu le lói qua khung cửa. Thím Hà bảo nhà cô bé hàng xóm bé bỏng của thím ở đàng ấy. Tôi hít hà mùi hoa dại gây gây mọc đầy bên hàng giậu. Thím tôi bảo nhà cô bé ấy có trồng hoa lý. Đêm khuya, hoa lý thơm ngát không gian. Đêm, tôi sẽ xoay mặt về hướng ấy để đón mùi dạ lý và mơ màng dỗ giấc. Chốn ấy có một cô gái nhỏ có mái tóc chấm vai. “Đêm,” giọng thím Hà ngập ngừng trong tiếng chó sủa ran ngoài đầu ngõ. “Nếu có pháo kích, chạy nhanh vào nhà, chui xuống gầm bàn, nghe cháu.” Thím tôi dặn dò, trước khi gài bốn góc mùng xuống dưới mép chiếc chiếu mỏng. Tôi mơ màng trong tiếng rên rỉ của lũ ve sầu. Radio nhà ai vang vọng câu hát về một thời gạo trắng trăng thanh. Rồi tiếng nhạc chợt tắt, chắc tại đã khuya, nhà ấy sửa soạn đi ngủ. Tôi thầm hát trong đầu cho tôi nghe câu hát cuối, “vô đây em, dù trời khuya…” Gió nhẹ đu đưa những cành bàng, một đốm hỏa châu lập lòe trong kẽ lá. Tôi nằm chờ một giấc mơ. Giấc mơ mỏng mềm, có một người mái tóc chấm vai, đến hỏi mượn tôi cuốn truyện của Nhã Ca. Thế nhưng chẳng có ai rụt rè đến bên mùng tôi, ngập ngừng hỏi mượn Đêm Nghe Tiếng Đại Bác. Cũng không có hương dạ lý thoang thoảng trong thoáng gió mềm. Chỉ gây gây mùi hoa dại của loài cây mọc hoang bên hàng giậu. Đêm đầu kỳ nghỉ hè ở Vĩnh Long, tôi không kịp mơ thấy gì hết, và tôi cũng không bao giờ gặp lại cô bé hàng xóm của thím Hà – cô gái nhỏ có mái tóc chấm vai – nữa. Mùa hè của tôi kết thúc bất ngờ như con vật tội tình bị nhát dao cắt ngang cuống họng. Thoáng mộng mơ năm mười bốn tuổi của cậu-thiếu-niên-tôi tắt ngúm sau ánh lửa lóe lên trong đêm tối và tiếng nổ xé toang màn đêm, cùng tiếng mảnh hỏa tiễn rơi như mưa rào, với tiếng la, tiếng hét, tiếng khóc vang dội trời đêm. Đêm hôm ấy bọn khủng bố có cái tên dài lê thê Mặt Trận Dân Tộc Giải Phóng Miền Nam đã giết cô gái tóc chấm vai của tôi – phải của tôi không? – và bao nhiêu người khác nữa bằng hỏa tiễn 122 ly của Liên Bang Sô Viết. Tôi cuống cuồng bò lê vào nhà, chui xuống gầm bàn, đầu va vào những chiếc ghế gỗ, sưng vù, tay vẫn ôm cứng cuốn sách nhàu nhò của Nhã Ca. Đêm Nghe Tiếng Đại Bác. Ngày hôm sau, chìm giữa những chiếc áo tang nhăn nhúm, những vành khăn trắng rối tung, những thân người lăn lộn, vật vã, tôi khóc. Đó là mảnh kỷ niệm nhập nhòe của tôi với Vĩnh Long. Đó là lần tôi khóc giữa đám đông, bên những người xa lạ nhưng vô cùng gần gũi. Tôi giữ cuốn Đêm Nghe Tiếng Đại Bác như giữ gìn bảo vật. Chứng tích khó quên của một chuyện tình – có không, một chuyện tình trẻ con? Nếu như đêm ấy những người anh em khốn kiếp kia không pháo kích vào tỉnh Vĩnh Long, biết đâu tôi với cô gái tóc chấm vai ấy sẽ còn vô số chuyện để kể với nhân gian. Năm 1976, đối đầu với chiêu trò đốt sách của lũ cướp cạn, tôi thuê một ông thợ đóng sách đặt Đêm Nghe Tiếng Đại Bác, Giờ Thứ 25, Đài Tưởng Niệm Đen Của Bầy Diều Hâu Gẫy Cánh vào giữa hai cuốn báo Đứng Dậy của Chân Tín và Nguyễn Ngọc Lan rồi đóng bìa cứng. Lúc kiểm kê, bọn cướp cạn lật trang đầu, trang cuối, thấy bầy chữ nghĩa tươm mùi cách mạng, không tịch thu, và tôi giữ được những cuốn sách quý ấy một thời gian. Cho đến khi có đứa tố cáo ông thợ đóng sách kia với gã công an khu vực. Tôi yêu mến tác giả Đêm Nghe Tiếng Đại Bác từ cái ngày Vĩnh Long xa xưa ấy, khi tôi mười bốn tuổi. Và dẫu chưa gặp Nhã Ca bao giờ tôi vẫn có cảm giác mình là người thân của tác giả, mình ở cùng xóm với tác giả Giải Khăn Sô Cho Huế. Cho đến mãi nửa thế kỷ sau, ở Xứ Tuyết, trong lễ tưởng niệm những nạn nhân bị thảm sát ở Huế trong tết Mậu Thân 1968, tôi mới gặp lại tác giả Đêm Nghe Tiếng Đại Bác; cuốn sách mà tôi đã ôm cứng trong tay lúc co rúm dưới gầm bàn, tránh đạn pháo kích của quân khủng bố. Buổi lễ trang nghiêm, u buồn. Ngôi chùa như nơi chốn nương tựa ấm cúng của những mảnh hồn lưu lạc. Nhà văn Nhã Ca của Đêm Nghe Tiếng Đại Bác, Giải Khăn Sô Cho Huế, nhà thơ Trần Dạ Từ của Thuở Làm Thơ Yêu Em trầm lắng trong tiếng cầu kinh. Những ngọn nến viền hình ảnh quê hương chữ S. Những ngọn nến nhỏ trong những lòng bàn tay bé nhỏ. Những tà áo trắng thướt tha như sương khói loang sóng nước dòng Hương. Giữa đêm u trầm tôi lao đao vấp ngã trên những nấm mồ lấp vội, hụt chân dưới hố chôn người buổi Mậu Thân khốn khó thuở nào. Nhã Ca kể về xác một người bạn tìm thấy trong hố chôn người ở Huế, tóc và móng tay vẫn mọc dài. Nhã Ca nói về nỗi băn khoăn rằng một mai người ta sẽ lãng quên những cái chết oan khiên. Rồi ai đó kể câu chuyện về “một chiếc cầu đã gẫy.” Rồi ai đó nữa kể câu chuyện về một người mẹ bị cướp mất đứa con thân yêu giữa “đêm mộng thái bình.” Những lời ca thấm tận vào từng ngõ ngách tâm hồn. Và đêm cuối mùa đông băng giá, giữa xứ sở an bình, trong lòng ngôi chùa ấm áp chân tình, tôi đã lại khóc. Bao nhiêu lần tôi đã khóc giữa đám đông, bên những người xa lạ, nhưng vô cùng gần gũi. Như cái lần khóc ở Vĩnh Long năm nào. Hoàng Chính
tôi đã khóc bao nhiêu lần