Cảm nhận về thông điệp câu văn sau "Cách quên đi nỗi buồn của chính mình tốt nhất là hãy chia sẻ với những người khác, bạn sẽ thấy được sự cảm thông và nỗi buồn của chính mình cũng được tan biến đi".(2,5 điểm). Tạo lập văn bản: ( 14,0 điểm) Bài "Muốn làm thằng Cuội" là bài thơ kiệt tác, tiêu biểu cho phong cách nghệ thuật của Tản Đà. Để nắm vững được những kiến thức cần đạt cho tác phẩm này, các em có thể tham khảo bài soạn tại đây: Bài soạn Muốn làm thằng cuội. 4. Hỏi đáp Bài Muốn làm thằng Tác phẩm đầu tiên của Tản Đà được công bố trước công chúng là những bài tản văn đăng ở Đông Dương tạp ch Tản Đà buồn quá mà nói ngông ra vậy thôi, chứ thực tình, ông là người yếu đuối, rất mềm mỏng mà phải giả bộ cương, quặn thắt nhớ nước thương Chọn một trong hai đề sau: Đề 1: Các em đã học và đọc nhiều câu chuyện lịch sử, hãy viết bài văn kể lại sự việc liên quan đến một nhân vật hoặc sự kiện lịch sử mà em yêu thích. Đề 2: Dựa vào văn bản ở mục "Định hướng", em hãy đóng vai nhạc sĩ Văn Cao, viết bài văn kể lại sự ra đời của Thơ, Văn và Tản Mạn về cuộc sống August 22 at 4:00 AM· Ngủ đi em Cho má đỏ, môi mềm Ngày mai sẽ biết ai còn thương em Ngủ đi em Nhớ đóng cửa, cài then Buồn vui ngoài phố bon chen mặc đời. Ngủ đi giông bão qua rồi Để anh gánh tạm một đời ngả nghiêng Ngủ đi em Nếu không phiền Dựa vào anh nhé, muộn phiền anh thương. Vũ. #st See more "Đừng Coi Ai Đó Là Cả Thế Giới" - Hãy Trân Trọng, Yêu Thương Bản Thân Nhiều Hơn! "Đừng coi ai là cả thế giới" là tuyển tập tản văn do nhiều tác giả viết, là những tâm sự, nỗi lòng của những người đã, đang và sẽ yêu. Tôi đã 20.07.2021 Rabindranath Tagore - Nhà thơ của tình yêu và lòng nhân ái nJrr. Trong cuộc sống đâu ai thích sự cô đơn vây quanh. Cũng đâu ai thích rời xa người mà mình thương yêu nhất. Chẳng ai muốn cuộc sống đảo lộn khi mất đi một người thân thương bên cạnh. Nhưng cuộc đời mà, biết làm sao được, con người thì ai cũng đến lúc phải ra đi. Người đi rồi còn người ở lại sẽ như thế nào? Họ sẽ sống ra sao? Họ có vượt qua được nỗi đau mất mát ấy hay sẽ suy sụp trong chính nỗi buồn đó? Mất một người sẽ như thế nào?Nỗi đau ấy sẽ đi về đâu? Mất một người sẽ như thế nào? Đau, đau lắm! Như thể có dao cứa vào da thịt. Cảm giác như có ai đó xát muối vào vết thương đang rỉ máu. Nhưng không thể nào diễn tả được bằng lời để hiểu được hết sự chua sót ấy. Vết thương rồi cũng sẽ lành, nhưng nỗi đau ấy sẽ chẳng bao giờ nguôi ngoai. Thời gian qua đi, để lại nơi con tim là khoảng trống không thể lấp đầy. Là nơi tâm trí chứa đựng kỷ niệm của chúng ta. Đó là nỗi buồn mà tôi có thể cảm nhận được từ cô ấy khi nói về người đã cùng mình bao năm rời xa thế giới này. 50 năm, khoảng thời gian rất dài với một đời người để cùng nhau nương tựa. Sống lang thang ngày nay mai đó. Bữa ăn cũng không được trọn vẹn như bao người. Chia sẻ với nhau từng chút một, hỏi thăm nhau để tạo động lực sống qua ngày. Và rồi một ngày buồn của thành phố trong mùa dịch. Chú đã ra đi lặng lẽ và im ắng, con đường vắng tanh trong mùa giãn cách đã làm nỗi đau của cô tăng thêm. Chú đi không một lời từ biệt, ngồi yên vị chiếc xe lăn cũ kỹ. Dưới tán cây lề đường vắng lặng, trên tay chú vẫn cầm đồ ăn của các nhà hảo tâm giúp đỡ. Chú như đang ngủ gục trên chiếc xe lăn ấy, nhưng thực sự chú đã đi rồi, đi xa rồi. Chú đã để lại cô một mình với nỗi cô độc. Cô khóc, khóc rất lớn và không thể dừng lưng vào tường nhìn chú vẫn ngồi trên xe lăn mà nước mắt không ngừng rơi. Ai thấu cho nỗi đau mà người phụ nữ ấy đang chịu đựng. Ai có thể xoa dịu được trái tim đang rỉ máu của cô đây. Cô quỳ lạy vang xin để được đi theo và đưa chú đi tới nơi hỏa táng. Vì dịch bệnh nên đã ngăn cản cô đi theo, giọt nước mắt lăn dài trên má đã thể hiện được phần nào sự đau đớn ấy. Giọng nói như nấc lại từng cơn khi được hỏi thăm. Rồi sau khi chú ra đi thì cô sẽ như thế nào? Ai sẽ đi cùng cô suốt quãng đường đời còn lại. Ai sẽ là người cùng cô nương tựa sống qua ngày. Hay chỉ còn lại cho cô một nỗi cô độc sau sự mất mát lớn lao ấy. Có nỗi đau nào hơn, người gắn bó bao năm giờ đây chỉ còn lại ký ức buồn bã. Bầu trời xám lại, dòng người vắng lặng lại khiến cho nỗi đau ấy càng ngày càng dâng cao. Chú đã an nghỉ sau thời gian dài cực khổ chống chọi bệnh tật. Nhưng sự ra đi của chú cũng khiến cho cô suy sụp. Sài Gòn những ngày giãn cách, cô lại lang thang trên những nẻo đường quen thuộc của hai người. Sự cô đơn hiu quạnh nơi ấy sẽ ngày càng tăng thêm sự cô đơn nơi trái tim cô. Nỗi đau ấy sẽ đi về đâu? Thời gian qua đi, mọi chuyện cũng theo nó mà trôi vào dĩ vãng. Rồi sẽ chẳng ai để ý đến sự ra đi đau thương của chú và nỗi đau tâm hồn của cô. Nhưng đâu biết rằng, cô vẫn ôm nỗi buồn sâu thẳm ngày đó. Rồi sau này, cô cũng sẽ vượt qua. Cũng sẽ sống tiếp cuộc sống của mình mà không có ai bên cạnh. Rồi cô cũng sẽ chấp nhận được sự mất mát ấy. Chôn giấu nỗi đau vào ký ức để rồi cố gắng mỉm cười với cuộc đời. Và sống như thể sống cho cuộc đời của hai người trước đây. Một ngày nào đó cô cũng sẽ quên dần đi và tích cực trở lại như ngày trước. Vô tư vô lo để bước tiếp trên dòng đời cô độc. Ai rồi cũng sẽ mạnh mẽ và vượt qua nỗi đau của chính mình. Ai rồi cũng đứng lên để tiếp bước cuộc đời dang dở. Dòng người sẽ tấp nập trở lại, đông đúc và xô bồ. Sài Gòn sẽ lại ồn ào và náo nhiệt như ngày trước. Rồi ai cũng phải gác lại đau thương để hòa vào dòng đời ấy. Sống để tiếp tục quãng đời còn lại. Sống để lưu giữ kỉ niệm đã qua đi. Và sống cho mình cũng như sống vì cuộc đời của người khác. Sự cô đơn sẽ bao trùm chúng ta nếu không có ai bên cạnh. Nó càng trở nên mạnh mẽ hơn nếu một người thân thương rời xa. Cô độc, đó sẽ là cảm giác mất mát lớn lao. Dù cho có ai an ủi thì cũng không thể bớt đau buồn. Cuộc sống là vậy, sẽ chẳng ai có thể sống mãi bên cạnh chúng ta. Đến lúc nào đó họ cũng sẽ rời đi và để lại cho chúng ta một nỗi đau không ai hiểu được. Người đi người ở lại, chẳng ai nói với nhau một lời nào nữa. Cố gắng vượt qua là điều duy nhất có thể làm để sống tiếp với thực tại. Đau thương nào cũng sẽ qua đi, thời gian sẽ lưu giữ lại tất cả kỷ niệm. Để khi nhớ về chỉ còn là ký ức đã qua. Điều hướng bài viết – Thiển nghĩ, đời sống cần niềm vui để sống nhưng lại không có cách nào lánh khỏi nỗi buồn. Đôi khi người này buồn vì niềm vui của kẻ kia. Tôi xin hầu quí vị vài mẩu vụn buồn thường nhật, hy vọng chia sẻ những nỗi buồn bất đắc dĩ, khó tránh. Nhà văn Lê Vạn Quỳnh Chuyện có thể nói là nghiêm trọng dưới không ít con mắt người Việt, nó xảy ra trong lúc vị giáo sư Văn học chia tay cô học trò. Thu chớm lạnh, gió miên man thổi làm sâu thêm ngõ vắng đêm Hà Nội. Sau lời chào tạm biệt, giáo sư khép cổng nhà thì bất ngờ cô học trò nhích sát người bạo dạn thơm nhẹ vào mái tóc đã pha sương của ông. Có thể sự lịch thiệp sang trọng trong tâm hồn, học vấn uyên thâm đáng ngưỡng mộ của giáo sư đã làm cô trò nhỏ không thể kiềm chế hay đơn giản chỉ là sự sùng kính có tinh thần thượng tôn hơn cả tình yêu? Sáng hôm sau, khác với mọi lần, vợ giáo sư trao tận tay chồng chén nước thoang thoảng hương nhài, bà nhìn yêu ông và dặn “Lần sau ông đừng đứng bên học trò lâu thế nữa nhé!” Với giáo sư, cử chỉ tương tự của nhiều sinh viên cũng thỉnh thoảng xảy ra và ông trân trọng tiếp nhận theo tính xã giao truyền thống. Vợ ông thì khác, cái thơm nhẹ của cô học trò vào mái tóc của chồng đã mang đến một chút buồn đủ làm xao động sự yên bình đang hiện hữu trong bà. Nhưng dở khóc dở cười nhất phải là việc anh bạn tôi cưới vợ lại. Cơn mưa đêm bất chợt đã cho anh cơn mơ có thật. Anh làm nghề ảnh có khiếu văn thơ, nói năng điệu đà ý vị, đương nhiên giao tiếp phải “mở” mới phát huy được tay nghề. Vợ đảm đang nghề cá gia truyền, cá được mua từ vùng cửa bể lúc hừng đông tại các vạt lưới rùng. Gom đầy thúng chở xe lên phố, đúng hẹn được thì bán cất, muộn hẹn thì bán rong, bán lẻ. Hôm nào đạp không nổ cái xe Tàu cà tàng thì gọi xe ôm. Thúng cá ưu tiên đặt trước, chị ngồi sau ôm chặt. Có bận, xe lao nhanh đụng ổ gà. Thúng cá nguyên trên xe, chị văng xuống đường đau điếng. Bò dậy, liền giục anh xế ôm nhanh cho kịp chợ. Bạn tôi bị vợ bỏ hờ với lí do lãng xẹt. Cũng một phần tại đàn bà kẻ bể quen làm lụng dâng hiến, tính khí xồn xồn vùng vẫy như cá bị lưới rùng quây cuốn, họ không mộng mị day dứt như đám nữ sỹ, nữ công chức thành phố. Số là hôm đó, chị lục tìm giấy loại để gói cá cho khách từ đống sách chỗ đầu giường thì đụng phải mấy câu… thơ. Lại là thơ tình, em anh, chàng nàng thật ngọt. Chị cho đó là thứ rượu lậu của mấy người dở hơi. Con gái chị lại vô tư cho mẹ xem phây của anh, gái những đâu mà cứ đẹp như tranh. Những lời ba hoa nông nỗi từ thói văn thơ cứ thế cất cánh đậu vào phía dưới từng trang mạng. Dâm tang đạo tích, từ đó bạn tôi gặp cảnh tình ngay lí gian. Chị vợ xuống ở riêng tại nhà dưới, ngang dãy phòng anh. Nhà bạn tôi vẫn theo kiểu nhà ở quê, nhà trên và nhà dưới được xây vuông góc với nhau. Công việc vẫn vậy, chị gom cá mỗi ngày, anh từ sáng đến tối lui cui săn ảnh đẹp cho kịp đợt thi ảnh nông thôn. Ăn cơm chung. Ngủ riêng. Cuộc chiến không thể kéo dài. Bạn tôi kể, đêm ấy trời xui mưa to gió lốc, cửa sổ nhà chỗ chị nằm bật tung, nước tạt xối vào nhà. Không kịp đi dép, anh vội chạy xuống tìm dây buộc cửa. Chậu nước vừa hứng từ mái kè, chị giội cho anh rửa tay. Anh khẽ cúi để chị lau vết nước ướt bờ vai săn chắc. Căn phòng lắng lại, phả hơi ấm da thịt đàn ông. Xong việc, anh tần ngần nơi bậu cửa, chị bảo “Trời này mưa còn lâu”. Câu nói trống không nhưng đã phá tan cái băng giá của đợt chiến tranh lạnh… Vậy là sau vài tháng tù đày, trời se lại mối lương duyên chỉ bằng một đêm mưa nặng hạt, họ bên nhau cứ thẹn thùng như buổi mới yêu. Hai mẩu vụn có chút buồn được kể trên đây không phải hiếm gặp trong đời. Chuyện vợ chồng vị giáo sư trước cử chỉ âu yếm của cô học trò có lệch pha nhau, ông xem đó là tình cảm đáng quý của học trò dành cho thầy lúc chia tay còn bà phút chốc tâm can bị chao lắc thiết nghĩ cũng là chuyện thường tình. Ở mẩu vụn thứ hai, vợ chồng bạn tôi còn trẻ, sự khác biệt lại ở tính cách mỗi người, chị chịu khó làm lụng, anh ưa thích giao du, cơm đủ no áo đủ mặc vẫn còn thấy thiếu. Thật may cơn mưa đêm ấy, trời đã se lại cho họ mối lương duyên có cơ chừng đổ vỡ. Hai mẩu vụn trong đời sống thường ngày của hai cặp vợ chồng và đều buồn thoảng. Chút buồn đó đã gây nên những sang chấn dịu nhẹ trong quan hệ khó tránh khỏi nỗi buồn kiểu này. Nó không xối xả không hình hài mà chợt đến chợt tan hoặc lắng sâu chôn chặt. Hiệu ứng từ đó gây ra có thể ví như sự cộng kết trong mạch nước nguồn, hạt vi lượng thì vô hại có thể bỏ qua còn dần dà cô đọng thành cặn lắng sẽ làm cản trở lưu thông dòng chảy. Hôm rồi tôi về quê tìm bạn cũ thì đụng ngay thằng Hóm tại quán đầu làng. Hắn rõ nhớ bao việc xảy ra từ thời trẻ trâu nhưng cũng rất chăm chú lắng nghe vài mẩu được tôi cho là có tí buồn vụn. Chẳng chút sẻ chia, ngược lại, Hóm thủng thẳng “Mi coi rứa chứ tao chả thấy có tí buồn chi!”; và, như muốn truyền sinh khí sang tôi, giọng hắn trở nên trầm ấm “Nhiễm bệnh từ lúc mô mà cữ ni hay buồn rứa, ông nội? Người ta khi lạc vào trần gian thì bản tính đã được đấng tối cao cài đặt những gen của yêu của ghét, chút lầm lẫn, và cả ngu ngơ kỳ dị nữa. Nó cứ thế sống hồn nhiên trong đời như tre trúc bờ ao, băn khoăn chi cho thêm nhọc đầu! Không tin mi cứ lấy sự đời ra đong đếm… thử coi?” Bạn tôi ngay từ nhỏ đã nói như cụ non. Giờ còn rành đậm hơn thế, những việc tưởng như nhỏ nhoi lặt vặt, rồi nỗi buồn mà tôi cho là vụn cũng được hắn giải mã bằng cả trăm cái lí sự. Ấy vậy về quê là tôi tìm đến hắn. Năm nay rét muộn. Chiều cuối đông hai đứa cười bên nhau bằng những chuyện bé bé con con như thế. Tôi thưởng Hóm chén rượu quê như để trả ơn, hắn cười tớ hớ làm rơi cả chén xuống bàn. Nghe động, mấy anh em nhà Cún con vội nhao ra sân sủa váng lên và chỉ giây lát chúng lại ngoáy tít cái đuôi luấn quấn quanh chân mấy vị khách như là nhận lỗi. Post Views 49 Con người thường rất kì lạ, rõ ràng là cảm xúc của mình nhưng lại muốn chối bỏ. Nhiều người sợ gặp phải nỗi buồn đến mức luôn trong tình trạng cần có người bên cạnh để họ trút hết nỗi buồn lên đối phương. Bạn mong manh, dễ vỡ hay yếu đuối như thế nào cũng không sao nhưng đừng làm ảnh hưởng đến người khác. Hãy ôm lấy nỗi buồn của bản thân, đừng để nỗi buồn của bạn trở thành gánh nặng của những người xung quanh. Những Dòng Tản Văn Hay Dành Cho Kẻ Thất Tình Chia sẻ 10 phương pháp học tập khoa học và hiệu quả nhất *Chúng ta không thể chỉ dành cả một đời người chỉ để buồn đúng không? Có những ngày đi đến nơi đâu, hay làm bất cứ việc gì chúng ta cũng chỉ toàn "chạm" phải nỗi buồn. Cảm xúc ấy thật tệ, nó tệ đến mức không ít người muốn trốn tránh nỗi buồn. Nhưng làm sao để con người có quyền năng ấy đây? Khi nỗi buồn luôn hiện hữu xung quanh chúng ta, nó như một gia vị không thể thiếu trong cuộc sống. Con người thường rất kì lạ, rõ ràng là cảm xúc của mình nhưng lại muốn chối bỏ. Nhiều người sợ gặp phải nỗi buồn đến mức luôn trong tình trạng cần có người bên cạnh để họ trút hết nỗi buồn lên đối phương. Bạn mong manh, dễ vỡ hay yếu đuối như thế nào cũng không sao nhưng đừng làm ảnh hưởng đến người khác. Hãy ôm lấy nỗi buồn của bản thân, đừng để nỗi buồn của bạn trở thành gánh nặng của những người xung quanh. Hoá ra ở thành phố tráng lệ, rực rỡ ánh đèn không chỉ có sự hiện diện của người hạnh phúc mà còn có những số phận nghiệt ngã. Hoá ra không phải mình buồn là cả thế giới đều không cảm nhận được hạnh phúc. Hoá ra cuộc sống trước giờ chưa từng dễ dàng với ai, con người càng trưởng thành càng cô đơn, nên đôi khi chúng ta luôn nghĩ rằng nỗi buồn theo ta đi đến suốt cuộc đời. Nếu mang trong mình những cảm xúc tiêu cực bạn chỉ nhận lại một cuộc sống màu xám mà thôi. Cho nên đừng ngại cho bản thân cơ hội có một cuộc sống tốt hơn bằng cách suy nghĩ tích cực. Nỗi buồn cũng giống như cơn mưa vậy, mưa rồi cũng phải tạnh, nỗi buồn cũng đến rồi lặng lẽ đi như vậy. Có bao giờ đứng giữa những sóng gió của cuộc đời bạn muốn biến nỗi buồn thành điều tích cực chưa? Chắc chắn là rồi đúng không nào, khi bạn trải qua nhiều đau thương mang theo tâm hồn chỉ toàn những vết thương. Theo thời gian bạn sẽ tự học được cách chữa lành vết thương của bản thân mà không cần phải nhờ đến sự giúp đỡ của bất kỳ ai. Lúc ấy, khi đối diện với nỗi buồn bạn sẽ tự biết biến nó thành niềm vui. Cho nên khi gặp nỗi buồn đừng vội bi quan nhé, cuộc sống sẽ không đưa đến thử thách vô nghĩa cho bạn đâu. Bởi nó luôn tràn ngập hương vị khác nhau, chúng ta đều là những con người bình thường cho nên bạn không thể dành mọi sự ưu ái về mình đâu. Hy vọng rằng bạn của ngày hôm nay sẽ lựa chọn cách mạnh mẽ bước ra khỏi nỗi buồn. Mình buồn đủ rồi, mình hạnh phúc thôi. Trí *Chạy trốn khỏi nỗi buồn được gì? “Sẽ chẳng được gì cả… Nếu đã là cảm xúc của bản thân xin đừng chối bỏ.” Khi ánh đèn của mặt trời vụt tắt thay vào đó là sự tĩnh lặng của bóng tối thì cũng là lúc thứ được gọi là cảm xúc thật của bản thân lên ngôi. Con người thường nghĩ về nỗi buồn như một mảng màu tiêu cực của cuộc sống, bất chợt nó vô tình ghé ngang qua trong một khoảnh khắc khiến chúng ta sợ hãi và muốn chạy trốn. Chạy trốn khỏi nỗi buồn, khỏi thực tại nhưng càng chạy nỗi buồn lại càng đuổi theo chúng ta nhanh hơn. Nghe thôi đã không muốn nó xuất hiện quá nhiều trong cuộc sống của chúng ta rồi đúng không nào? Nhưng biết làm sao được, khi nỗi buồn như một loại cảm xúc không thể thiếu trong thế giới này rồi. Cậu chẳng có cách nào chạy trốn khỏi nó cũng như khiến nó biến mất được. Đừng bao giờ chạy trốn khỏi nỗi buồn, thế giới nhỏ bé như thế, cậu nghĩ rằng nỗi buồn sẽ không tìm thấy cậu sao. Nó vẫn luôn đeo bám con người đến cuối đời, chúng ta không thể nào sống với một cảm xúc mặc định được đúng không? Sẽ có những lúc cuộc đời đem đến cho cậu vô vàn thử thách đến cả thời gian để cậu nghỉ ngơi cũng không có. Nếu không chịu thích ứng với nó thì cậu chỉ có thể cúi đầu trước nỗi buồn, sau đó những ngày còn lại cuộc sống của cậu chỉ toàn là mây đen mù mịt. Cuộc sống màu hồng chỉ có trong phim và tiểu thuyết thôi, thế giới ngoài đời thực khắc nghiệt vô cùng. Chúng ta đều chỉ là những người bình thường giống nhau cho nên cậu không thể bắt ông trời dành quá nhiều sự ưu ái về cậu đâu. Đừng sợ nỗi buồn nhé, có thể nó sẽ làm tổn thương tâm hồn của cậu rất nhiều nhưng đằng sau đó chính là bài học về giá trị cuộc sống. Nếu hôm nay cậu buồn vì vừa bị ai đó bỏ rơi, cậu buồn không thể hoàn thành công việc thật tốt hãy cứ cho phép bản thân yếu đuối. Nếu buồn đừng cố gắng gượng giả vờ vui vẻ, sống thật với cảm xúc của bản thân mình luôn là điều đáng trân trọng. “Nỗi buồn không đáng sợ, điều đáng sợ là cậu không có đủ dũng khí để đối diện với nó.” Tác giả Dương Hạnh Gửi cậu, người có một gia đình không trọn vẹn Tuổi thơ là khoảng thời gian rất kỳ diệu, nó có thể biến cậu trở thành một người hạnh phúc hoặc một người luôn mang trong mình những u uất. Sự đẹp đẽ của nó được thông qua những gì cậu được trải nghiệm. Nhưng có lẽ trong chúng ta, chẳng mấy ai được vô lo vô nghĩ, không cần phải gánh chịu nữa áp lực, nỗi đau từ cuộc sống. Những Dòng Tản Văn Hay Về Cha Mẹ Tản Văn - Yêu xa đau lắm người ơi Tản Văn - Nỗi buồn là một phần của cuộc sống Ngày bé, tôi thích nhất là cùng đám bạn rong chơi trên đường làng, chúng tôi cùng chơi đủ các trò chơi, nhưng hễ đến gần giờ cơm trưa, lại có vài đứa bị mẹ đến tận nơi vụt roi vào mông, vừa đi về, vừa khóc nức nở. Dần dần, đám bạn tôi cũng bị ba mẹ gọi về hết, chỉ còn mình tôi cô đơn đứng dưới gốc bàng nhìn theo bóng lưng đã khuất của bọn nó, lòng thầm ghen tỵ. Có thể đám bạn tôi cảm thấy điều đó thật tệ, nhưng tôi lại luôn ao ước được ba mẹ quan tâm như vậy. Ba tôi là một gã nghiện rượu, suốt ngày chìm trong cơn say, hễ về đến nhà nếu không cãi nhau với mẹ thì cũng là ngủ một giấc thật dài. Cuộc sống của ba là thế, luôn bận rộn với bia rượu, cờ bạc. Nên chẳng mấy khi có dịp nói chuyện cùng tôi, mặc dù đều là người một nhà. Mẹ tôi là người phụ nữ tuyệt vời nhất trong cuộc đời tôi. Mẹ lam lũ vất vả, gánh trên đôi vai gầy cả phần trách nhiệm của ba. Vì mẹ luôn bận rộn với công việc, nên tôi cũng chỉ đôi ba lần khi tâm sự cùng mẹ. Đến năm tôi lên mười, ba mẹ cũng ly hôn sau ngần ấy năm chung sống không hòa thuận. Tôi tuy buồn, nhưng vui cho mẹ hơn. Vì sau này, mẹ không còn phải chịu đựng, không còn phải khóc thầm trong những đêm đông dài. Nếu được quay lại, tôi chỉ mong tần suất những lần ba mẹ cãi nhau ít đi, tôi được ba quan tâm hơn, được mẹ dỗ dành như đám bạn chơi cùng. Nhưng có một số mong ước, dù cậu cố gắng hoàn thiện bản thân, chăm chỉ làm hết sức mình cũng chẳng thể nào với tới. Và mong ước của tôi là một trong số đó. Thoạt nhìn, nó thật giản đơn biết mấy, nhưng đối với gia đình tôi lại là một điều rất xa xỉ và quý giá, mà ngỡ tôi có dùng cả cuộc đời mình cũng chẳng thể chạm đến, dẫu chỉ là một lần duy nhất. Mỗi lần nghĩ đến đây, tôi đều không kìm lòng được mà rơi nước mắt. Nhưng những nỗi đau và tủi thân của mình, tôi chỉ giữ kín trong lòng, không dám để mẹ biết, tôi sợ mẹ lại hay khóc thầm vì tủi phận mình, và cũng vì thương cho phận tôi. Với những đứa trẻ như chúng ta, tuổi thơ là khoảng thời gian rất tối tăm và bi thương. Chúng ta đều thiếu vắng tình thương yêu của ba, hoặc mẹ. Đều chứng kiến cảnh tượng mà cứ ngỡ cả đời sẽ chẳng thể nào quên, nghe thấy những lần cãi vã kinh khủng từ ba mẹ, hứng chịu cảm giác bị bạn bè cười chê, hay gán cho cái mác "không cha, không mẹ". Dẫu thế nào, vết nứt trong hôn nhân của ba mẹ cậu không phải là lỗi của cậu. Vốn dĩ, mọi người nên yêu thương những đứa trẻ như chúng ta, những đứa nhỏ luôn phải chịu thiệt thòi từ cuộc hôn nhân lầm lỡ ấy, và không được trải qua một tuổi thơ êm đẹp, vô lo, vô nghĩ như chúng bạn. Vậy nên, đừng bao giờ tự trách bản thân khi nghe mẹ hoặc ba nói rằng "vì con mà ba/mẹ phải cố sức hàn gắn cuộc hôn nhân đã đến bên bờ vực đổ vỡ." Có lẽ, khi ba mẹ cậu cãi vã, cậu đã từng nhiều lần ngồi co ro một góc, lặng lẽ nhớ về những kí ức xưa cũ, khoảng thời gian mà gia đình cậu đã từng rất hạnh phúc. Tớ nghĩ tuy nó ngắn ngủi nhưng khoảng thời gian đó thật sự đáng nhớ với cậu. Nhưng tất cả giờ cũng chỉ còn là kỷ niệm, chúng ta đừng nên mãi tiếc nuối về nó. Hãy học cách chấp nhận thực tại, trân trọng người luôn bên cậu, nuôi dưỡng và yêu thương cậu. Vì cậu xứng đáng có những phút giây được yêu thương, bao bọc, dù cho cậu đang là một đứa trẻ hay đã là một người trưởng thành. Tớ từng nghe ai đó nói rằng “Trong đời mỗi người sẽ có một thời điểm không thể quay đầu lại. Cũng trong vài trường hợp, thời điểm đó là lúc cậu không thể tiếp tục được nữa. Và khi ta chạm đến thời điểm đó, mọi thứ ta có thể làm chỉ là im lặng chấp nhận sự thật. Đó là cách mà chúng ta tồn tại…” Hãy nhìn qua ô cửa sổ, mặt trời vẫn đang dốc sức chiếu rọi những tia nắng cuối chiều, hoàng hôn thật đẹp biết bao. Hãy vực tâm hồn dậy khỏi quá khứ bi thương ấy, sống tiếp với những niềm hạnh phúc dù là lớn lao hay nhỏ nhoi xung quanh cậu. Và tớ tin rằng, ai trong chúng ta cũng đều sẽ tìm thấy người yêu thương mình vô điều kiện, ngoại trừ ba mẹ. Hy vọng sau những tháng ngày bão giông ấy, chúng ta đều có thể tìm cho mình một nơi trú ẩn tốt nhất. Vì thế, trong thời gian này, đừng để sự tiêu cực từ cuộc hôn nhân của ba mẹ cậu đánh lừa rằng nó là con quái vật to lớn, không thể bị cậu đánh gục, thật ra nó lớn hay nhỏ, đều do chính cậu quyết định! Viết bởi Tuyết Hồng 25 cuốn sách tản văn hay giúp người đọc hiểu được cảm xúc của tâm hồn, trái tim của chính mình và của người khác. Để, tận cùng là loại bỏ nỗi buồn, tổn thương và tìm được hạnh phúc trong cuộc ThườngCuốn sách là góc nhìn đầy nhân văn của vị bác sĩ hàng ngày chứng kiến những mảnh đời chấp chới giữa hai bờ sinh tử. Con người ta sinh ra, bàn tay nắm chặt. Con người ta chết đi, hai tay buông thõng, được mất bại thành bỗng chốc hoá hư nhiều người đã trải qua biết bao lần thăng trầm, đã hiểu được thế nào là mái nhà thế nào là mái ấ họ sẽ đi thật chậm, nương vào nhau mà bước. Họ hiểu ai cũng có lỡ lầm, không trọn vẹ, vì thế họ biết giữ nhau bằng sự rộng lượng và bao dung.”Khác với tác phẩm đầu tiên kể về những câu chuyện như mảnh đất chưa được vỡ hoang để mọi người đến chiêm nghiệm, nhìn lại cuộc sống hằng ngày của mình và nảy sinh ước muốn gieo trồng thì ở Nhà – mảnh đất ấy đã có những mầm xanh hy vọng, những cây cổ thụ vững chãi, những đóa hoa tươi thắm, những bóng mát thảnh thơ Khi đọc Nhà, ta cứ như đang được tưới tẩm những giọt nước trong ngần, giúp lòng chuyển hóa và thăng hẳn tác giả phải đi nhiều lắm, phải chạm nhiều lắm và phải khóc nhiều lắm mới có thể viết ra được như vậy, bởi Nhà như chiếc lá đã chín cùng với tháng năm. Trong Nhà vẫn là những câu chuyện sinh lão bệnh tử của bác sĩ và bệnh nhân, vẫn là những giọt nước mắt, những nụ cười giữa cuộc đời quá nhiều chìm nổi, thay đổ nhưng Nguyễn Bảo Trung đã nhuộm vào đó một tình thương, một tấm lòng “mong mọi người hãy sống thiết tha với nhau hơn nữa, hãy là NHÀ thật sự để người thương có thể trở về. Bởi biết đâu, chớp mắt một cái chỉ còn lại tro tàn”.SenSen gồm 3 phần Hạt mầm, Trong bùn và Hoa sen, đó là tập hợp những câu chuyện về cuộc sống đa diện, đa sắc, về nghề y tác giả ghi chép lại bằng vốn sống và cảm nhận của như tựa sách, Sen là cuốn sách nhẹ nhàng mà sâu sắc, toát lên sự thanh cao, để lại nhiều lắng đọng trong lòng độc giả. Giọng kể của tác giả mang dấu ấn của Thiền, Phật giáo với những lời chiêm nghiệm, răn dạy về chữ Tâm, về lẽ sống mang đến cho độc giả những bài học sống quý Về Trái TimGần 500 trang sách, Hiểu Về Trái Tim là những phác thảo rõ nét về bức tranh đời sống cảm xúc của tất cả mọi người. Người đọc sẽ tìm thấy căn nguyên thành hình của những xúc cảm, thấy cả việc chúng chi phối thế nào đến hành xử thường ngày và quan trọng hơn cả là cách thức để điều khiển chúng thế nào. Không có câu trả lời cuối cùng của việc đúng – sai trong từng tình huống nhưng Hiểu Về Trái Tim có chứa trong nó chìa khóa để mở ra một cánh cửa đến với thế giới mới, thế giới an lạc từ trong tâm mỗi người. Bởi, suy cho cùng, mỗi trái tim – cơ quan chúng ta thường gắn cho nhiệm vụ điều khiển trí tuệ cảm xúc của con người, đều có những nỗi niềm riêng. Chỉ cần hiểu câu chuyện của trái tim, tự khắc, mỗi người sẽ quyết định được câu chuyện của chính mình. Bí quyết của sự chuyển hóa là không nên dùng ý chí để áp đặt hay nhồi nặn tâm mình trở thành một kiểu mẫu tốt đẹp nào đó. Chỉ cẩn quan sát và thấu hiểu chúng là đủ. Tác giả nhận định “Việc đưa tâm thức vượt lên những cung bậc cao hơn để nhìn đúng đắn hơn về thân phận của mình và bản chất cuộc sống là điều hoàn toàn có thể làm được”.Làm Như Chơi“Hãy lắng nghe lời tâm sự, được coi là lời trăn trối của Steve Jobs – Nhà sáng lập và là linh hồn của hãng Apple “Trong mắt người khác, cuộc sống của tôi là mẫu mực của sự thành công. Tuy nhiên, ngoài công việc, tôi có rất ít niềm vui. Tôi nhận ra rằng tất cả sự công nhận và giàu có mà tôi đã từng tự hào và mất rất nhiều năm tháng tuổi trẻ để có, đã dần trở lên vô nghĩa. Hãy trân trọng tình yêu dành cho gia đình bạn, tình yêu dành cho người bạn đời của bạn, tình yêu cho bạn bè. Hãy đối xử tốt với chính mình”.Đến đây chắc là ta tự hỏi mình Ta có nhiều niềm vui không, hay là vô cảm buông trôi theo vòng xoáy cuộc đời? Ta đang làm việc hứng khởi sáng tạo hay ngập lụt trong công việc căng thẳng? Ta vui sống khỏe mạnh hay buồn đau vì mỡ máu, huyết áp, tiểu đường, hay gút, thoát vị đĩa đệm, ung thư hành hạ? Ta có yêu ta, yêu người? Ta có hạnh phúc? Mấy năm gần đây, chúng tôi được biết Google, Apple, Nike đưa thực hành Thiền vào công ty. Đây là điểm khởi duyên để đoàn lãnh đạo FPT đến thực hành Thiền tại Củ Chi, Thành phố Hồ Chí Minh dưới sự dẫn dắt của Thầy Minh Niệm, tháng 6/ đây, mỗi người chúng tôi đều có trải nghiệm của riêng mình. Riêng đối với tôi thì cảm nhận sâu hơn về Hạnh phúc. Tất nhiên đó không phải là tiền tài, danh vọng hay tình yêu ích kỷ mà người đời thường đeo đuổi, mà là xúc cảm về bình an trong lòng, xúc cảm yêu thương, xúc cảm trân quý cái hiện có – bây giờ, ở đây. Và hơn thế nữa, tôi hiểu rằng có cách để ai cũng làm được điều đó. Cách đó đang nằm trong tay của bạn – Cuốn sách Làm như chơi – Làm chủ công việc và đời sống bằng năng lực tỉnh thức của Thầy Minh Niệm. Thầy Minh Niệm sẽ đưa bạn đọc, bất kỳ là công chức hay doanh nhân, bất kỳ là trí thức hay nghệ sỹ, bất kỳ là công nhân hay nông dân, bất kỳ là còn trẻ hay đã có tuổi, đến thế giới quan vi diệu, Vipassana – Thiền tập từ thời Đức Phật, qua những câu chuyện đơn giản, dễ hiểu, để làm theo. Nếu bạn đủ kiên trì làm theo, tôi tin tưởng sâu sắc rằng, những điều kỳ diệu không ngờ sẽ đến với bạn!”Nếu Biết Trăm Năm Là Hữu Hạn“Nếu biết trăm năm là hữu hạn, cớ gì ta không sống thật sâu…”Có đôi khi những bộn bề của cuộc sống cuốn ta đi như dòng nước hững hờ cuốn trôi chiếc lá. Cứ thế, ta vội vã làm, vội vã ăn, vội vã ngủ, vội vã yêu và vội vã… để sống! Chắc hẳn đã không ít lần mỗi chúng ta đều thốt lên “giá như…”Nếu Biết Trăm Năm Là Hữu Hạn, đưa người đọc đến nhiều tầng của cung bậc cảm xúc, đến nhiều không gian tưởng chừng ta không thể quay về. Vừa hoài niệm, sâu sắc, vừa giản dị, chân thành, vừa quá khứ, hiện Biết Trăm Năm Là Hữu Hạn cứ thế cuốn ta đi một cách nhẹ nhàng và đầy sâu lắng… Với tập hợp 40 truyện ngắn, chắc hẳn đâu đó xung quanh những câu chuyện ấy, ta sẽ vô tình bắt gặp chính ta. Nếu Biết Trăm Năm Là Hữu Hạn là một quyển sách dành cho nhiều Những Điều Không Hoàn Hảo“Ngẫm lại cuộc sống của chính mình, ta sẽ nhận thấy rất nhiều điều không hoàn hảo. Trước hết, chỉ nhìn vào bản thân mình thôi ta đã cảm nhận được nhiều thiếu sót rồi lời nói và hành động mâu thuẫn với nhau, vụng về trong những mối quan hệ xã hội, chuyện học hành, công việc không suôn sẻ như ý muốn. Chưa kể đôi khi ta còn khiến người khác tổn thương, thậm chí còn làm những việc khiến bản thân cảm thấy tội lỗi và hối hận. Và khi nhìn vào những người thân trong gia đình, bạn bè, đồng nghiệp, ta cũng nhận thấy những điều không-hoàn-hảo tương tự như dù đang sống giữa thế gian đầy rẫy những điều không hoàn hảo, ta vẫn không thể ngừng yêu thương chính những điều không hoàn hảo ấy. Cuộc sống rất đáng để trân trọng, ta không thể phí hoài cuộc sống vào việc mỉa mai hay căm ghét thứ gì đó chỉ vì không thể hiểu được nó hoặc nó không vừa ý sao những dòng chữ nhỏ bé của tôi có thể đem đến cho độc giả dũng khí, giúp họ chữa lành vết thương lòng và dành ra cho riêng mình khoảng thời gian để yêu bản thân… Mong sao cuốn sách này sẽ trở thành bàn tay giữ lấy bạn khi bạn rơi vào tuyệt vọng, sẽ trở thành khoảng lặng để bạn tạm dừng chân giữa những hỗn độn ồn ào.”― Đại đức Hae MinBước Chậm Lại Giữa Thế Gian Vội VãChen vai thích cánh để có một chỗ bám trên xe buýt giờ đi làm, nhích từng xentimét bánh xe trên đường lúc tan sở, quay cuồng với thi cử và tiến độ công việc, lu bù vướng mắc trong những mối quan hệ cả thân lẫn sơ… bạn có luôn cảm thấy thế gian xung quanh mình đang xoay chuyển quá vội vàng?Nếu có thể, hãy tạm dừng một tự hỏi, là do thế gian này vội vàng hay do chính tâm trí bạn đang quá bận rộn? Để cầm cuốn sách nhỏ dung dị mà lắng đọng này lên, chậm rãi lật giở từng trang, thong thả khám phá những điều mà chỉ khi bước chậm lại mới có thể thấu rõ về các mối quan hệ, về chính bản thân mình, về những trăn trở trước cuộc đời và nhân thế, về bao điều lý trí rất hiểu nhưng trái tim chưa cách nào nghe theo…Ra mắt lần đầu năm 2012, Bước chậm lại giữa thế gian vội vã của Đại đức Hae Min đã liên tục đứng đầu danh sách best-seller của nhiều trang sách trực tuyến uy tín của Hàn Quốc, trở thành cuốn sách chữa lành cho hàng triệu người trẻ luôn tất bật với nhịp sống hiện đại hối Nhiên Mà SốngTập tản văn An nhiên mà sống là một tập hợp những ghi chép của MC Lê Đỗ Quỳnh Hương trên trang mạng facebook. Từng là cây bút cộng tác với các tạp chí khi còn ngồi trên ghế nhà trường, Quỳnh Hương đã từng có nhiều bài viết, truyện ngắn được đông đảo độc giả biết đến. Tuy nhiên, đây là lần đầu tiên, cô quyết định xuất bản một tập sách của riêng mình. Những bài viết của Quỳnh Hương giản dị nhưng chứa đầy ý nghĩa sâu sắc, nhân văn, tràn ngập tinh thần lạc quan, được đúc kết từ những trải nghiệm trong cuộc sống, công việc của chính tác quyển sách này, bạn sẽ khám phá ra một khía cạnh khác của MC Quỳnh Hương, một người mẹ, một người con trong gia đình, một cô sinh viên nhạc viện, một phụ nữ tinh tế, bản lĩnh và cũng hết sức dịu dàng.“Đọc sách để thư giãn, nhưng không phải với cuốn này. Miêu viết là để bạn đọc đấu vật với tiềm thức của chính mình, cào xới đến xây xát cả tàng thức để tìm cho ra những hạt đậu tốt/xấu mà mảnh đất này để lại. Để biết mình đang yêu một thành phố như thế nào.”– Liêu Hà Trinh, MC, diễn viên“Người viết cuốn sách có tình yêu nồng nàn đến dữ dội đối với vùng đất Sài Gòn khiến cho bất cứ ai, dù sống ở đây chưa lâu hay có gốc gác nhiều đời ở vùng đất này, vừa cảm thấy gần gũi nhiều điều cuốn sách đề cập đến, vừa cảm thấy tình không đủ nặng, yêu chưa da diết và còn nhiều thờ ơ với nó, khi đọc những trang viết của Trác Thúy Miêu.”– Phạm Công LuậnThanh Xuân Không Hối TiếcMỗi người có một cách khác nhau để sống những ngày tuổi trẻ, có người dành trọn nó cho những cuộc tình, có người dành trọn nó cho công việc, có người dành trọn nó để tự yêu thương mình, và cũng có những người chia tuổi trẻ của mình ra, để yêu một vài người, sau đó yêu mình, yêu người xung quanh mình, rồi đến một lúc nào đó thích hợp mới tiếp tục muốn yêu thêm một người cho đến hết cuộc người ta có dành tuổi trẻ của mình cho ai hay để làm gì, thì cũng mong sau này khi đã đủ chín chắn để ngoái đầu nhìn lại, họ cũng sẽ mỉm cười, một nụ cười vô ưu viên mãn.“Không có giọt nước mắt nào rơiVì những thứ, những người không xứng có nỗi buồn nào vô hạnĐể ủ dột thê lương mọc kín góc tâm hồn!”Cái người ta hoài công tìm kiếm suốt một thời xanh trẻ, rốt cuộc không phải là một tình yêu điên cuồng mù quáng, lại càng không phải là những thứ vật chất phù du. Cuối cùng khi đi hết đoạn đường đầy tin yêu và khát vọng, người ta chỉ mong thấy được sự thanh thản bình yên trong sâu thẳm lòng bạn có một thanh xuân không hối tiếc!– Du PhongViết Cho Thầy, Gửi Cho Cô, Tặng Cho TròGồm 20 truyện ngắn đề tài giáo dục, viết về thầy cô, trường lớp, bạn bè… là món quà ý nghĩa nhân ngày 20/11. Tặng cho những người thầy giáo chúng ta rất mực kính trọng để thể hiện lòng tri ân. Tặng cho những người bạn thân thiết từ thuở học trò để thể hiện sự gắn bó keo sơn. Tặng cho những đứa em, những đứa con của mình để chúng thêm hiểu hơn về nghề giáo cũng như những bài học đáng quý từ những câu chuyện thực trong cuộc Được Cứ Thương ĐiKhông một chút hư cấu, cuốn sách là tập hợp những câu chuyện hoàn toàn có thật về tình thương giữa người với người trong xã hội còn nhiều ấm lạnh, được viết nên từ chính cuộc đời tác giả và từ những trải nghiệm của tác giả trên đường đời. Những câu chuyện rất giản dị và đời thường nhưng lại khiến người đọc bất giác cay cay sống “Thương được cứ thương đi” bạn sẽ thấy chỉ cần mở cửa lòng mình, bước xuống đời, đi thật chậm, quan sát thật sâu, chúng ta sẽ thấy chật cứng quanh mình những phận đời cúi mặt đang cần một bàn tay nắm. Nếu được, hãy cùng nhau đập bỏ những bức tường kiên cố bao bọc lòng mình, để trái tim bạn rung lên như nó được sinh ra phải làm thế. Khi ấy không chỉ trao đi, việc nhận lại cũng dễ dàng hơn, bởi yêu thương đã có được khoảng không gian rộng mở để được nuôi dưỡng và lớn cuộc đời còn vô vàn chông chênh, cần lắm những tình thương bình dị. Để bước chân kia không quá hối hả giữa dòng ngược xuôi, để bàn tay chẳng thờ ơ lướt qua những mong cầu nắm níu. Đâu đó ngoài kia, những phận đời gầy guộc vẫn đang cúi mặt. Xin hãy giữ cho mình một đôi mắt hồn nhiên, một trái tim trong, một tâm hồn rộng. Người với người đâu dễ phôi pha, dẫu thương bao nhiêu cũng là chưa đủ. Vậy nên, nếu còn thương được, xin hãy cứ thương đi…Khoảnh Khắc Mùa XuânKhoảnh Khắc Mùa Xuân là những trang tùy bút ghi lại những cảm xúc, hồi ức khi xuân về tết đến của chính người viết với nhiều cung bậc khác nhau là niềm vui được sum họp, được vui vầy, được gặp lại tuổi thơ, được quay về ký ức, được đắm mình trong cảm giác thỏa thê tận hưởng sắc màu, hương vị những ngày tết cổ truyền, là nỗi nhớ khắc khoải của đứa con xa quê, xa xứ, là niềm vui chưa trọn khi cạnh lòng nghĩ đến những phận dời chưa chạm được làn gió ấm của mùa xuân… Hòa cùng những cảm xúc của người viết chúng ta như thấy mình ở đâu đó trên mỗi trang văn, những hồi ức xa xưa… bất chợt ùa về mang đến cho mỗi chúng ta những nguồn cảm xúc mới để chào đón một mùa xuân Tấm LòngNguyễn Ngọc Tư luôn là một cây bút chắc tay khi viết về con người, đời sống sinh hoạt miệt vườn. Chị tận dụng triệt để tâm hồn nhạy cảm vốn có cùng cơ hội được đắm mình trong không gian miền quê để lẩy ra những câu chuyện kể. Cảnh sinh hoạt ấy trong trang viết Nguyễn Ngọc Tư hiện lên vừa yên tĩnh, thanh bình mà cũng vừa dậy sóng, đầy ắp những đổi bức tranh đồng quê có người già, trẻ nhỏ, có những thanh niên trai tráng, có con xóm nhỏ với rặng hoa dâm bụt, những chiếc ghe vất vả ngược xuôi mùa gió chướng, có mùa lụt nước về hay những câu chuyện ma mị dọc đường gió bụi giang hồ của miền Tây xa Nguyễn Ngọc Tư không chỉ nói về con người miền Tây sống gần với ruộng vườn, sông nước, với thiên nhiên bằng tâm hồn cởi mở, phóng khoáng, nghĩa khí, hào hiệp. Chị gần gũi với họ đủ để lẩy ra được cả những cái nhìn phản biện về tính cách nông dân. Những đặc tính của thói quen “sống hôm nay chẳng cần biết đến ngày mai”, tính “chịu chơi, xả láng” của người nông dân miệt vườn được chị phác lại với giọng văn tưởng như nhẹ nhàng nhưng ẩn trong đấy là một sự rưng rưng thương cảm. “… Người đàn bà kéo cá dưới ao lên đãi khách cho chồng, rồi bưng tô cơm nguội ăn với muối tiêu” bài “người nơi biên giới”. Hay câu chuyện người ta bày đặt đổi vợ đổi chồng cho nhau trong “Miền Tây không có gì lạ”, bởi theo chị ở miền Tây, không có chuyện gì là không thể xảy Tìm Tôi Giữa Cánh ĐồngMột quyển sách trong trẻo như giọt sương trên cỏ, len lỏi mùi khói nồng trong từng con chữ khiến người đọc, nhất là những đứa trẻ xa quê không khỏi cay nồng sống mũi. Trong giọt sương ấy phản chiếu màu xanh ngắt của cỏ, mang một chút ngọt của của lúa non, cả vài giọt nắng rót vào tán lá của trái cây chín mùa – làm cho bất kỳ ai cũng có thể dễ dàng vẽ nên một bức tranh thôn quê Việt Nam trong tâm trang sách như trang nhật ký của một cô gái bình thường, chứa những dại khờ ngô nghê vụn vặt, chắt chiu từng kỷ niệm yêu thương. Và khi đọc quyển sách, ta còn được chính chủ nhân của nó kể chuyện cho nghe, rồi trải lòng về cảm xúc của ngày xa xưa lẫn ngay tại lúc này. Từng câu chuyện nhỏ, nhưng mang những triết lý yêu thương đong đầy, không cao xa nhưng trong bộn bề cuộc sống chúng ta lại thường quên đi sẽ bắt gặp trong quyển sách những câu văn đầy nỗi niềm, khiến bạn phải dừng lại một lúc lâu để suy ngẫm, thấm thía hơn về cuộc sống quanh mình.“Ngôi nhà không chỉ là ngôi nhà, mà là tổ ấm thương yêu, là kỷ niệm. Nó cũ kỹ đơn sơ vậy, nhưng đã che chở cho cả một gia đình, từ khi đứa con con đầu lòng của ba mẹ tôi ra đời đến khi đứa út tốt nghiệp đại học. Nó nhỏ bé chật chội vậy, nhưng luôn mở cửa để chở che cả những mảnh đời nào đó tính cờ ghé ngang.”Hãy Luôn Mở CửaĐừng Tháo Xuống Nụ CườiĐừng tháo xuống nụ cười – những câu chuyện dành cho người trẻ, và đã từng trẻ. Không ai sống trên đời này mà không trải qua những nỗi buồn. Với tuổi trẻ, nỗi buồn càng là một điều tất yếu, khi người ta không còn nhìn cuộc đời bằng tâm hồn ngây thơ của trẻ nhỏ nhưng cũng chưa đủ trầm tĩnh đến bình thản trước mọi thứ như tuổi xế chiều. Nhưng sau tất cả những buồn đau và hụt hẫng ấy, tuổi trẻ vẫn là tuổi đẹp nhất của đời người, cái tuổi mà người ta dám sống và dám yêu hết câu chuyện trong Đừng tháo xuống nụ cười là một lát cắt của cuộc sống gửi tặng người trẻ. Hơn 50 bài viết được sắp xếp theo bốn chủ đề Tuổi trẻ lộng lẫy, Người đi lạc, Không thể yêu mãi mãi, Con đường trước mắt… Ở đó, người đọc sẽ tìm thấy những câu chuyện, chiêm nghiệm về người trẻ, mơ ước, tự do, tình yêu, những hành trình, những hạnh phúc khó lý giải và cả những nỗi đau khó gọi tên. Ở đó, người đọc sẽ tìm thấy hình bóng của gia đình mình, của bạn bè, người yêu, những mối quan hệ đặc biệt, những góc nhìn vừa lạ vừa quen về giảng đường, về thành phố, về một xã hội còn nhiều điều ngổn ngang. Và cũng ở đó, người đọc sẽ chạm tới những cô đơn, hoang mang, hổ thẹn, khát khao, day dứt và ảo vọng của một thời tuổi trẻ chính Có Cách, Đừng LoTản văn Sẽ có cách, đừng lo với lối viết gần gũi, những tự sự, trăn trở về tình yêu, chuyện đời – chuyện người. Cuốn sách như một người bạn động viên tác giả cũng như đem lại niềm tha thiết yêu cuộc sống cho độc giả, thể hiện năng lượng sống tích cực khi đứng trước những điều tưởng chừng như rất khó vượt qua.“Nếu cánh cửa này đóng lại, bạn sẽ chọn mở tiếp cánh cửa khác hay bất lực trong oán trách vô vọng?Người có thể dối ta, nhưng ta tuyệt đối không bao giờ tự dối chính mình. Không có điều gì là mãi mãi, kể cả những nỗi buồn cũng thế!Cuộc sống là muôn vạn những chữ “Ngờ”, chúng ta không học được chữ “Ngờ”, càng không thể đoán biết trước được nó sẽ đến lúc nào. Nhưng chúng ta hoàn toàn có thể học cách đón nhận nó, một cách tích cực và thanh thản nhất có thể…Có người sẽ vì những đắng cay ngang trái ở đời mà gục ngã, mất hết niềm tin sống lẫn nhuệ khí sinh tồn. Nhưng cũng có người càng bất hạnh, càng nghịch cảnh thì động lực vươn lên trong họ lại càng lớn. Họ nén hết cay đắng xuống, tạo thành một lực đẩy để bật ra khỏi vũng lầy dưới chân thứ đều sẽ có cách giải quyết, nút thắt nào cũng sẽ có cách để mở, người cần đến sẽ đến và người cần đi sẽ buộc phải ra đi. Sẽ có cách, đừng lo!”Chênh Vênh 25Chênh Vênh 25 như cuốn sổ nhỏ ghi chép lại những điều vô chừng của cuộc sống một người trẻ giữa đất Sài Gòn. Những thứ được ghi lại không mới, nó bình dị và gần gũi đến mức đọc xong, người ta chợt nhận ra, ừ nhỉ, mình cũng đã từng trải qua cảm giác này, đã từng chứng kiến những việc này, chỉ là, mình không ngồi và viết lại Lạt Một Thời Hương XaĐà Lạt được kiến tạo từ những cuộc du hành văn hóa trong quá khứ. Đà Lạt từng là không gian văn hóa đô thị có sức hấp dẫn riêng, nơi gặp gỡ của những khát vọng tri thức lớn, điểm đến của những hành trình sáng tạo đầy lý tưởng. Tất cả đặc biệt cô đọng trong giai đoạn hai mươi năm mà tác giả cuốn sách này chọn khảo sát – một quá khứ gần – nhưng dường như đang đứng trước nguy cơ bị phủ lấp, xóa nhòa bởi bụi thời gian…Nhân vật, sự kiện, hiện tượng văn hóa được phục dựng lại bằng ghi chép điền dã khảo cứu, kết nối tư liệu và những kiến giải riêng. Quá khứ được đồng hiện trên nền văn phongvừa bay bổng vừa giàu chiêm nghiệm, định hình một lối văn với Đà Lạt, của riêng Đà cuốn du khảo này, Nguyễn Vĩnh Nguyên không còn là người lữ khách của vùng trời sương khói riêng tư nữa, mà là một nhà du hành, tri hành đường dài, dấn bước trong đơn độc về miền quá khứ với khát khao được chìm đắm vào tâm hồn của đô thị thời hoàng Ở Yêu Thương – Về Nhà Với MẹLỗi ở yêu thương Thanh Duy là cảm xúc về những mối tình đã qua, có giận hờn, có ngọt ngào, có hạnh phúc và có cả chia ly… của chính tác giả. Ngoài ra đó cuốn sách còn chứa đựng những cảm xúc giản dị, chân thành trước những hình ảnh thân thương gắn bó với cuộc sống thường ngày của của tác nhà với mẹ Thanh Thủy là những vần thơ mộc mạc, đơn sơ, viết về hình ảnh đời thường, về tình bạn, về tình yêu thương gia đình, con cái…Viết Cho Những Điều Bé Nhỏ – Nhớ Ơi Là Tết“… Dưới làn nước trong vắt, những phiến lá xanh được cọ rửa cẩn thận để chờ đến thời điểm quan trọng. Cái rét thấu da của đợt gió mùa đông bắc khiến đôi chân, đôi tay thiếu nữ dầm trong làn nước buốt trở nên đỏ rực. Giọng cười trong vắt của các cô làm bừng sáng không gian, xua tan vẻ ảm đạm của bầu trời cuối đông u ám.”Ngày cuối năm, những dòng văn dịu êm của Thái Hương Liên đưa ta rời phố chật, dẫn ta về quê xa, để ta gặp lại mình mỗi độ hương sắc buổi chợ phiên mang cái Tết đến từng nhà, mỗi lần ngang qua cánh đồng bảng lảng sương chiều, mỗi khuya nghe tiếng gió lùa xao xác, mỗi sớm mai gánh hàng rong qua cửa báo hiệu mùa mới sang…Trời Vẫn Còn Xanh, Em Vẫn Còn AnhTrong Trời Vẫn Còn Xanh, Em Vẫn Còn Anh – tập truyện ngắn thứ hai của Anh Khang, được ví như phần tiếp theo của tập truyện Đường hai ngả, người thương thành lạ – Anh Khang vẫn viết về tình yêu với những câu chữ dịu dàng, suy tư. Tuy nhiên, Anh Khang của 2017 có lẽ đã trưởng thành hơn trong ngòi bút lẫn tâm tình khi anh chọn đối diện với nỗi buồn bằng thái độ bình thản, lạc quan và hướng người đọc tin tưởng vào chính sức mạnh ý chí của bản thân. Những nhân vật của anh điềm đạm hơn khi nghĩ về mất mát quá khứ và họ cố gắng để sống tích cực hơn ở hiện tại, những câu chuyện dù kết thúc vui hay buồn đều ươm mầm trong đó một tia sáng hi thần này toát ra ngay từ tiêu đề của tác phẩm với lối văn biền ngẫu và điệp từ “vẫn còn” được nhấn mạnh hai lần như muốn khẳng định rằng những điều tốt đẹp “vẫn còn” tồn tại và sẽ luôn còn tồn tại. Nếu ví những tác phẩm trước đây của Anh Khang như những cơn mưa trĩu nặng nỗi niềm thì Trời Vẫn Còn Xanh, Em Vẫn Còn Anh chính là bầu trời trong xanh hơn, an lành hơn sau những cơn mưa ấy. Bởi như chính tác giả tự nhận xét về bản thân “Trong mắt người ngoài, tôi là một nhà văn quẩn quanh bên sách vở. Trong mắt bạn bè, tôi là một kẻ khờ lắm điều mộng mơ. Trong mắt bố mẹ, tôi là một đứa trẻ không bao giờ chịu lớn. Trong mắt người tôi thương, tôi là một tiếng thở dài cũ kỹ. Trong mắt chính mình, tôi chỉ là một bầu trời xanh, luôn mong mình trở lại màu trong vắt và thanh tân – dẫu sau bao lần mưa giăng mây xám”. Và “bầu trời xanh” mang tên Anh Khang này đang từng bước soi chiếu thứ ánh sáng của niềm tin, lan toả những ước nguyện trong lành và gieo vào lòng người đọc những dư vị cảm xúc dễ chịu – bên cạnh nỗi Về Những Người Cô Đơn“Cứ mở lòng với một người, bước vào một cuộc tình là xảy ra chuyện. Dù biết rằng không hạnh phúc nào dễ có, không bình yên nào là êm đềm, chẳng đánh đổi bao xót xa, nhưng dù họ có đánh đổi, cố gắng thế nào thì kết cục vẫn là sự chia ly và trở về với sự cô đơn. Thật đáng buồn!Vậy nên câu chuyện về những người cô đơn sẽ còn nữa…Vì trên thế giới này có rất nhiều những người cô đơn…”Cà Phê Với Người LạMỗi một bài viết giống như một câu chuyện tâm tình mà Ý Yên muốn gửi gắm đến các độc giả yêu quý của mình, đặc biệt là các cô gái, những người đã, đang và sẽ bước chân vào tình yêu. Qua từng trang sách, bạn sẽ có cảm giác như Ý Yên đang trò chuyện với chính bạn, và những ví dụ, những thắc mắc, những tâm sự của các nhân vật trong sách phần nào cũng na ná như những gì mà bạn đã trải qua hay đang gặp phải, và bạn sẽ cảm thấy những lời khuyên, những “tip” nhỏ hữu ích của Ý Yên như để dành riêng cho chính bạn vậy…Đọc Cà phê với người lạ để biết yêu thương bản thân mình hơn, để biết sống đủ đầy cho ngày hôm nay, để biết cách tìm kiếm và gìn giữ tình yêu cho chính mình, và biết trân trọng những gì mình đang có…

những tản văn buồn