Học cạnh lớp mình ấy - Vẫn thì thầm, rồi Quân bỗng nói rất nhanh - Bạn ấy hiền lắm, chưa ai dịu dàng như vậy. Bạn ấy cũng muốn học giỏi Lý .." Trốn trong chiếc mũ len, Mũi Hếch nhè nhẹ lắc đầu: "Nhưng tụi mình vẫn là bạn tốt mà." "Tất nhiên rồi!" Quân kêu lên, khoác vai chiếc hữu nhỏ. Mỗi ngày đến bao điều lạ. Bao đổi thay không chờ đợi.
Xúy La Mạn Xuyên Truyện. Tác giả: yuna2009. 4 1 2. '' Nguyệt Vi, trẫm có thể đáp ứng tất cả các yêu cầu của nàng, nàng muốn y phục trẫm lập tức cho người may, nàng muốn trang sức trẫm cho người làm, nàng muốn xây biệt phủ trẫm điều nhân cho nàng, đến cả giang sơn này
Truyện Khi Quân Vi Hoàng của tác giả Mễ Mâu Linh Vũ - Chương 29: Thích nàng cười, càng thích nàng lúc động tình nàng nếm được vị mặn chát. Sự dịu dàng của hắn làm cho nàng sợ hãi, Đào Hoa mặc hắn khuấy đảo trong miệng, đầu lưỡi cũng bị mút chặt, nàng không
Quyển 6 - Chương 7: Dịu dàng dưới tuyết rơi. Ngoài trời tuyết vẫn rơi nhiều cho đến tối, cả thành phố lúc lên đèn càng thêm phần lãng mạn. Chiếc xe đen dài đang chạy trên hướng đến tiệc rượu. Mạch Khê mặc bộ váy sang trọng ngồi phía sau xe, mái tóc chỉ xõa đơn
Cool Water Woman mang lại niềm hạnh phúc tự nhiên và giản đơn. Sự nhẹ nhàng và tươi mát trộn lẫn với sự trừu tượng của ozon cùng mùi trái cây của dứa, dưa bở, nho đen Hy Lạp và quả mộc qua. Hương thơm tràn ngập mùi hoa: hoa súng, lily, hoa nhài mang đến sự thoải mái hòa với vetiver và gỗ đàn hương; "đậm đà" hơn với một chút đào cùng quả mâm xôi.
Quý Tranh mỉm cười với cô, đôi mắt đen trong vắt chứa chất sự dịu dàng: "Đợi tôi một chút." Đôi mày đang nhíu chặt hơi giãn ra, Khương Cách không trả lời, chỉ quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ. Không trả lời có nghĩa là đồng ý, Quý Tranh mở cửa xuống xe. Bây giờ chỉ mới mười giờ rưỡi tối, gió lạnh buổi đêm táp vào da từng cơn đau buốt.
GGJ2sS. Sự Dịu Dàng Dưới Lớp Quân Trang - Bạn đang cần hỗ trợ giải đáp tư vấn và tìm kiếm hãy để tôi giúp tìm kiếm, gợi ý những hướng xử lý và giải đáp những trường hợp mà bạn và các đọc giả khác đang gặp phải. Sự Mềm Mại Dưới Quân Trang Truyện Sự Mềm Mại Dưới Quân Trang thuộc thể loại quân nhân , vừa hay vừa thấm đẫm tinh thần yêu nước. Hai nhân vật chính có một tình yêu rất đẹp, không gấp gáp mà nhẹ nhàng vì họ chiếm một vị trí quan Xem thêm Chi Tiết Sự Mềm Mại Dưới Quân Trang Bạn đang đọc truyện Sự Mềm Mại Dưới Quân Trang full đã hoàn thành của tác giả Chiết Chỉ Mã Nghị . Lương Mục Trạch và Hạ Sơ vô tình được sắp đặt để gặp nhau, nảy sinh tình cảm rồi đến với nhau. Tình Xem thêm Chi Tiết Please leave your comments here Bạn có những câu hỏi hoặc những thắc mắc cần mọi người trợ giúp hay giúp đỡ hãy gửi câu hỏi và vấn đề đó cho chúng tôi. Để chúng tôi gửi vấn đề mà bạn đang gặp phải tới mọi người cùng tham gia đóng gop ý kiếm giúp bạn... Gửi Câu hỏi & Ý kiến đóng góp » Có thể bạn quan tâm Video mới Câu hỏi Sự Dịu Dàng Dưới Lớp Quân Trang quý đọc giả quan tâm nhiều được Chúng tôi tư vấn, giải đáp bạn tham khảo - FAQs Các bạn có không chế đội tuổi được tư vấn về Sự Dịu Dàng Dưới Lớp Quân Trang không? Chúng tôi không khống chế độ tuổi cần hỗ trợ tư vấn giải đáp thắc mắc. Riêng đối với các bạn từ 4-5 tuổi khi gọi điện thì cần người giám hộ. Phạm vi tư vân theo quy định của pháp luật nhà nước quy định, không vi phạm theo theo quy định trong lĩnh vực Sự Dịu Dàng Dưới Lớp Quân Trang Khi nào câu hỏi nào về Sự Dịu Dàng Dưới Lớp Quân Trang thì các bạn hỗ trợ trả lời và tư vấn? Tất cả câu hỏi Sự Dịu Dàng Dưới Lớp Quân Trang mà bạn đang không có hướng giải quyết hoặc cần tham khảo thêm hướng xử lý hay liên hệ với chúng tôi với đội ngũ chuyên gia giàu kinh nhiệm tư vấn giúp bạn để bạn có câu trả lời phù hợp nhất với vấn đề bạn đang gặp phải Khi chúng tôi gửi câu hỏi Sự Dịu Dàng Dưới Lớp Quân Trang tới nhờ các tư vấn viên giải đáp thì sau bao lâu có hồi âm. Từ khi nhận được câu hỏi Sự Dịu Dàng Dưới Lớp Quân Trang qua đia E-mail, Message, Zalo,... Được chúng tôi phân loại các lĩnh gửi đến các chuyên gia có kinh nghiệm trong lĩnh vực bạn cần hỗ trợ từ 1 đến 3 ngày sẽ chúng tôi gửi lại phản hồi tới đọc giả bằng văn bản, qua Email hoặc qua các ứng dụng chát online.
Tên truyện Tuyệt đối dịu dàngTác giả Giang La LaSố chương 48 chương + 22 ngoại truyệnEdit Mây + SinsoThể loại Hiện đại, vườn trường, thanh mai trúc mã, gương vỡ lại lành, sủng ngọt, án Edit bởi Sườn Xào Chua Ngọt“Xin hãy dịu dàng với cục cưng của tôi một chút – Thời Ngộ”Sau năm năm chia xa, nghệ sĩ múa trẻ Hạ Sí vẻ vang quay về đã uống say mèm chạy tới trước cửa nhà bạn trai cũ, thân mật kéo tay anh đặt lên má mình làm nũng, “A Ngộ, anh đưa em về nhà được không?”Thời Ngộ cúi người xuống bế cô về nhà, chăm sóc cô cả khi hai người quay lại với nhau thì ngọt ngào tình cảm khiến người khác muốn chết, mọi người rất tò mò bọn họ yêu nhau như thế nào?“Ôi!” Hạ Sí trước kia ngang ngược theo đuổi con trai nhà người ta nay lại nói dối mà mặt không đổi sắc “Năm đó bác sĩ Thời mê mẩn sắc đẹp của mình, theo đuổi suốt một năm mình mới ưng đấy!”Thời Ngộ cười gật đầu, cực kỳ phối hợp với đó, trong buổi họp lớp, cô vô tình bị bạn cũ kéo lòi đuôi “Năm đó chị Hạ ngang ngược dữ dằn lắm, mới ngày đầu khai giảng mà đã dồn anh Ngộ vào góc tường…”Hạ Sí bị lộ tẩy vừa thẹn vừa giận siết tay thành nắm mắt Thời Ngộ đong đầy cưng chiều, dịu dàng hôn lên tai cô nói, “Hồi ấy là do anh kìm lòng không đặng trước sắc đẹp của em mà.”Trong vài năm xa cách, Hạ Sí vẫn luôn xài chiếc cặp tóc có chữ SY 1, còn trên cổ Thời Ngộ thì luôn đeo mặt dây chuyền có khắc chữ XC 2 chẳng bao giờ tháo xuống.Sau khi cướiHạ Sí được mời về trường dự lễ kỷ niệm thành lập trường vô tình phát hiện một bí mật trên bức tường lãng mạn của cấp Ba, Thời Ngộ đã soạn một đoạn mã 52 hàng để mở ra bản đồ bầu trời sao ấy chỉ có bốn chữ Tri Tri của anh.*Chú thích1 SY Tên của nam chính là Thời Ngộ nguyên gốc là “时遇 ” phiên âm là /Shí yù/.2 XC Tên của nữ chính là Hạ Sí nguyên gốc là “夏炽 ” phiên âm là /Xià chì/.
Bóng đêm phủ xuống, phía nam thành phố lóe lên đèn nê ông, gió đêm đầu mùa hè xen lẫn nhiệt độ ban ngày, lay động váy ngắn của những cô nàng nóng bỏng, lay động cả tòa thành phố sống về loại xe nổi tiếng gào thét lướt qua trên đường, còn có xe cứu thương gào thét lướt viện quân khu, cửa lầu chính, xe đẩy, trang bị dưỡng khí đầy đủ hết, mấy bác sĩ, y tá mặc áo trắng qua lại trước cửa kính, thần sắc nặng chiếc xe cứu thương gào thét xông vào bệnh viện, dừng lại trước viện chính. Cửa xe cứu thương mở ra, mấy vị nhân viên cứu hộ khiêng băng ca từ trên xe xuống, nhẹ nhàng thả một bệnh nhân lên xe đẩy, quân trang màu xanh lá cây trên người đã bị máu nhuộm không nhìn ra màu sắc. Nhân viên cứu hộ không dám trì hoãn, đẩy anh ta chạy vào phòng cấp cứu. Một chiếc xe việt dã quân dụng theo sát phía sau, một thiếu tá mặc đồ rằn ri có trang bị chống đạn và một hạ sĩ từ trên xe bước thế người bị thươngnghiêm trọng, vai phải và ngực trái trúng đạn, may mắn chính là, đạn sượt qua trái tim, nếu không anh ta sẽ không có mạng đến được bệnh bởi vì đạn quá gần tim, bác sĩ Đinh chủ nhiệm khoa ngoại không dám tùy tiện xuống tay, trên đầu không ngừng rơi mồ hôi. "Gọi điện thoại cho Vương chủ nhiệm?""Điện thoại của Vương chủ nhiệm không thông." Y tá trưởng khẩn trương sĩ Đinh cau mày, thời khắc mấu chốt không tìm được người, vậy phải làm sao bây giờ? "Vậy bác sĩ Lưu đâu?""Đã thông báo, đang đến bệnh viện, nhưng, chờ ông ấy đến, sợ rằng. . . .""Được rồi." Bác sĩ Đinh nóng nảy ngắt lời cô, vết thương không cho tên tiểu tử này thời gian quá dài, nếu như hiện tại không giải phẫu, coi như có thể cứu được, chỉ sợ cũng không thể tỉnh lại nữa."Hạ Sơ đâu?""Ở đâu." Hạ Sơ mặc áo giải phẫu vô khuẩn, nghe bác sĩ Đinh kêu cô, cầm công cụ giải phẫu trong tay vội vàng chạy tới, "Bác sĩ Đinh.""Chuyên nghiệp của cháu là khoa tim, cuộc giải phẫu này do cô chủ đạo, tôi phối hợp.""Cái gì?" Hạ Sơ khiếp sợ."Đừng lo lắng, bỏ đồ trong tay qua đây mau, ở trường học đã làm giải phẫu gắp đạn không ít lần, tôi phối hợp với cô, chỉ cho phép thành công, đây là quân lệnh." Bác sĩ Đinh rất nghiêm túc nói."Vâng" Hạ Sơ gật đầu, cô biết phân lượng cuộc giải phẫu này, mặc dù nhất thời còn có chút không thể tiếp nhận, nhưng cô không có cơ hội suy nghĩ nhiều, cũng không có thời gian so đo, cô phải làm là cố gắng hết sức giữ lại tánh mạng phòng giải phẫu, thiếu tá bộ binh Lương Mục Trạch nhìn chằm chằm ba chữ "Đang giải phẫu", môi mỏng mím lại, chau mày. Tiếu Đằng bên cạnh lại không trấn định như anh, đi tới đi lui ở ngoài phòng mổ, ủng da chuyên dụng của bộ đội đặc chủng phát ra tiếng vang mạnh mẽ trong hành lang yên tĩnh, một loạt tiếng vang, hoàn toàn khai báo cảm xúc lo lắng sợ hãi của anh ta lúc nàyTheo một loạt tiếng bước chân từ xa đến gần, đại tá Lý Chính Ủy mặc thường phục xuyên qua hành lang chạy đến bên cạnh Lương Mục Trạch, đi theo phía sau anh ta chính là người chỉ đạo của bộ đội đặc chủng - Triệu Chính Ủy lau mồ hôi trên ót, hỏi "Như thế nào?"Lương Mục Trạch chào đại tá, "Hai phát, hôn mê, đang cấp cứu.""Chính ủy, chỉ đạo viên, tiểu đội trưởng, anh ấy. . . ." Tiếu Đằng nhìn thấy Lý Chính Ủy và Triệu Tả, há miệng liền chảy nước mắt."Khóc cái gì khóc." Lương Mục Trạch gầm nhẹ, mắt sáng như đuốc. Một cái ánh mắt của anh liền bức lui nước mắt của Tiếu Chính Ủy vỗ vỗ bả vai Tiếu Đằng nói "Không có chuyện gì không có chuyện gì, tiểu tử Điền Dũng này, từ tầng thứ năm té xuống cũng không có việc."Triệu Tả gật đầu, tiếp đề tài, "Chính ủy nói rất đúng, Điền Dũng da dày thịt béo, chắc chắn sẽ không có chuyện."Thật ra thì, ngay cả họ cũng không biết, lời nói này là vì an ủi Lương Mục Trạch và Tiếu Đằng, hay là vì an ủi chính bọn Tả nhìn trang bị trên người Lương Mục Trạch, "Cậu trở về thay bộ quần áo, chúng ta coi chừng ở nơi này là được."Lương Mục Trạch nhẹ nhàng ra tiếng, "Không cần, những tiểu tử kia đều trở về bộ đội sao?""Ừ, đang trên đường."Điền Dũng bị thương, Lương Mục Trạch phái một vị Thượng úy dẫn các chiến sĩ thi hành nhiệm vụ với anh ta trở về, nghiêm lệnh người nào nếu theo tới đây, lập tức cởi quân trang cút khỏi đại đội đặc chủng. Mặc dù đều không muốn rời đi, nhưng quân lệnh như núi, không thể không từ. Một đám chiến sĩ dũng cảm, nhìn Điền Dũng ngã xuống, đều đỏ vành ngừng có y tá từ trong phòng giải phẫu ra ra vào vào, thần sắc vội vã, Tiếu Đằng càng nhìn càng lo lắng, rốt cuộc không nhịn được ngăn một y tá từ phòng giải phẫu đi ra, nói "Y tá y tá, có phải cần vô máu hay không? Rút của tôi nè, tôi nhóm O, vạn năng."Y tá kinh ngạc."Thật, máu tôi tốt, muốn bao nhiêu có bấy nhiêu, chỉ cần cứu tiểu đội trưởng của tôi trở về.""Kho máu của chúng tôi có máu, cậu đừng kéo tôi, mau buông ra." Y tá hất tay Tiếu Đằng, bước chậm rời Đằng nhìn phòng giải phẩu tự lẩm bẩm, "Đội trưởng chảy nhiều máu như vậy, phải ăn bao nhiêu trứng gà mới có thể bù lại?"Giải phẫu tiến hành hơn ba giờ, Điền Dũng thương thế nghiêm trọng đi một vòng ở Quỷ Môn Quan lại trở về. Chờ tất cả dàn xếp xong, đã là ba giờ sáng. Điền Dũng bị đưa đến phòng ICU. Hạ Sơ mệt tựa vào bên tường, không nhúc sĩ Đinh lấy xuống khẩu trang, cởi xuống áo giải phẫu, cười với Hạ Sơ, "Làm tốt lắm.""Cám ơn ngài tin tưởng tôi như vậy." Hạ Sơ cười khẽ."Là do cô ưu tú, những ngày thực tập tôi đều nhìn thấy, bằng không tôi cũng sẽ không tùy tiện để cho cháu chủ đạo, đây chính là một cái mạng." Bác sĩ Đinh thu hồi nụ cười, rất nghiêm túc nói tiếp "Hạ Sơ, nếu không có cô, cuộc giải phẫu này tôi thật sự không có cách nào làm.""Bác sĩ Đinh đừng nói như vậy, chúng ta cũng chỉ tận hết chức trách của mình mà thôi."Bác sĩ Đinh cười gật đầu, nhìn sắc mặt chợt tái nhợt vô lực của Hạ Sơ, nói "Mệt muốn chết rồi?"Hạ Sơ nhíu lỗ mũi, thành thực gật đầu, cắn răng rời đi vách tường cởi áo giải phẫu xuống. Cùng bác sĩ Đinh đến gian phòng bên cạnh trừ độc rửa sạch. Cô còn là một học sinh chưa tốt nghiệp, thay phiên thực tập trong các khoa của bệnh viện, cô từng trải qua bàn mổ, nhưng chưa bao giờ làm việc cả ngày rồi, buổi tối khuya thần kinh còn căng thẳng cao độ làm giải phẩu cho một người bị thương, hơn nữa còn là chủ đạo."Về sau, tình huống như thế sẽ nhiều, hơn nữa chúng ta là quân y, quân nhân mang tới có đủ vết thương, vô cùng kỳ quặc." Bà vừa rửa tay, vừa nói với Hạ Sơ "Mạng tên tiểu tử này ghê gớm thật. Thân trúng hai phát, nội tạng bầm tím, mạng không cứng rắn sớm mất."Hạ Sơ thủy chung không nhịn được tò mò trong lòng, hỏi thăm "Bệnh viện chúng ta, thường nhận được người bị thương như vậy sao?""Cũng không có, thập niên hòa bình, nhưng ngày ngày đưa bệnh nhân bị đạn bắn đến bệnh viện, mà tính là ngày tháng hòa bình sao? Là bởi vì quân khu chúng ta có một đại đội đặc chủng, thời điểm bọn họ thi hành đặc biệt nhiệm vụ, thỉnh thoảng sẽ đưa tới một hai người bị thương, chỉ là cơ hồ không có nghiêm trọng như thế." Bà lại nghĩ ngợi trong chốc lát, nói tiếp "À... hai năm trước, có một tiểu tử bị đưa tới, lúc đó anh ta bị thương còn nghiêm trọng hơn người này. Trên người bị thọc mấy đao, còn trúng hai phát, xương đùi chân trái gãy nghiêm trọng, trên người còn mặc trang bị thật dầy, lúc đưa đến bệnh viện đã hôn mê nặng, nghe nói là thi hành nhiệm vụ bị thương."Bác sĩ Đinh là một bác sĩ chủ nhiệm khoa ngoại hơn 40 tuổi, ở bệnh viện gần 20 năm, sinh lão bệnh tử cũng thấy nhiều, bị thương do đạn bắn đao chém đều có, đã sớm thích ứng với trường hợp máu tanh này. Nhưng Hạ Sơ thì khác, cô còn rất trẻ, thời gian ở bệnh viện vẫn còn rất ngắn, sống chết đối với cô mà nói vẫn rất khó tiếp Sơ cau mày, bởi vì thi hành nhiệm vụ mà bị thương nặng như vậy, có nhiệm vụ gì quan trọng hơn mạng người?"Cô thu thập xong trở về nghỉ một lát đi, tôi đi ra ngoài ứng phó các ông ở bên đội đặc chủng, khẳng định muốn tôi thề độc là lính của bọn họ thật tốt không có vấn đề gì."Hạ Sơ bật cười, bác sĩ Đinh nói "Cô đừng cười, thật là như vậy, tới lui đều là mấy câu đó, thật giống như bệnh viện chúng ta gạt người, dùng miệng nói không có việc gì thì lại có chuyện, thật không biết nghĩ như thế nào."Hạ Sơ thu thập xong, thay y phục từ phòng cấp cứu ra ngoài, lại đến phòng ICU xem một vòng. Ở tại cửa ra vào, nhìn thấy một tiểu tử mặc y phục rằn ri khoanh tay trước ngực, đang nhìn vào phòng bệnh qua tấm kính thủy tinh. Bên cạnh có một vị thượng tá và hai vị thiếu tá mặc thường phục mùa đi ra từ chỗ các y tá, đi trở lại phòng tfực, nghe thiếu tá hay nói chuyện lúc nãy nói giỡn "Cậu còn mạng lớn hơn cậu ta, nhiều hơn hai đao đấy."Thân thể Hạ Sơ dừng lại, tim trong nháy mắt giống như bị thứ gì bóp nghẹn, có chút thở không thông. Không nhịn được quay đầu lại, đụng phải một ánh mắt lạnh nhạt lạnh lùng lại có chứa ý xem kỹ, mặc dù ánh mắt anh không mấy hữu nghị, nhưng cô lại cảm thấy kính nể anh. Thì ra, anh chính là vị mệnh lớn hơn, thì ra là, còn là một vị quân sĩ rất tuấn Dũng bị đưa vào phòng ICU rồi, đại đội trưởng của đại đội đặc chủng liền chạy tới bệnh viện trong đêm. Lương Mục Trạch, Triệu Tả và Tiếu Đằng nhìn thấy đại đội trưởng tới, vội vàng đứng lên Chí Cương cũng không hồi lễ, há mồm liền mắng Lương Mục Trạch và Triệu Tả."Chuyện bị thương lớn như vậy cũng không cho tôi biết, muốn làm gì? Phản à?"Lương Mục Trạch nghiêm mặt không lên tiếng, Triệu Tả không thể làm gì khác hơn là nói "Đại đội trưởng, không phải là không thông báo ngài, chúng tôi sợ. . . . . .""Sợ cái gì? Nếu không phải là cảnh sát địa phương gọi điện thoại cho tôi, không chừng đến bây giờ tôi còn chưa biết lính của mình bị thương nặng vào bệnh viện, ngày nghỉ mà các cậu cũng không cho tôi yên tĩnh. . . ." Đang nói, vẻ mặt Đổng Chí Cương đau khổ nhíu mày, tay trái che trái tim, thẳng hít khí Mục Trạch cả gan nói "Đó là lý do không nói với anh.""Cậu câm miệng cho lão tử." mặt của Đổng Chí Cương trắng bệch, nhưng giọng điệu còn cường ngạnh như ăn thuốc Chính Ủy vội vàng đỡ Đổng Chí Cương ngồi xuống, "Bác sĩ đã nói, không thể quá lao lực.""Lão Lý, cả anh cũng cùng bọn họ gạt tôi, lính của tôi ở chỗ này sống chết chưa biết, tôi lại ngủ say trong nhà, vậy coi là cái gì?""Giải phẫu đã làm xong rồi, bác sĩ nói chỉ cần tối nay không xảy ra vấn đề, thì tuyệt đối không có việc."Đổng Chí Cương híp cặp mắt lại, phát ra ánh sáng khiếp người, "Nếu không có chuyện gì sao không dám nói cho tôi biết? Đây là Điền Dũng không sao, nếu thật có việc xấu, tôi sẽ bắt mấy người cấm bế. Còn anh nữa lão Lý, đừng thấy hai ta một cái cấp bậc, cũng cấm bế anh." Đổng Chí Cương hung dữ Chính Ủy người tốt tính khí tốt, hợp tác Đổng Chí Cương nhiều năm, biết tính khí, cũng chính là to miệng hả giận, cho nên chưa bao giờ so đo với ông ta, tai trái vào tai phải ra là được.
SỰ DỊU DÀNG DƯỚI LỚP QUÂN TRANG Tác giả Gấp Giấy Con Kiến Nguồn Tàng Thư Viện Thể loại Hiện đại, quân nhân, cán bộ cao cấp Editor Tiểu Mạch ^^ PS Đây là truyện mình rất thích, là quá trình tìm hiểu, quen biết của 2 nhân vật. Không giống những bộ quân nhân khác, kết hôn rồi yêu, bộ này ngược lại. Tất cả thuận theo tự nhiên Văn án Là Hạ Sơ gặp Lương Mục Trạch Khi quân muội dịu dàng gặp băng sơn quân ca ca Có nghe thấy không? Hình như có hương vị của JQ… Chú thích JQ chính là gian tình ý gian tình là gì?? Không biết giải thích, nói chung là tình yêu giữa hai ngươi ý mà Văn án ngắn gọn, đủ thông tin về nhân vật chính >.< MỤC LỤC Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 54 Chương 55 Chương 56
Nuốt cơn tức mà ngủ một đêm gặp toàn ác mộng Khả Khả đến đại sảnh trả phòng mà khiến ai cũng giật hết cả tân mặt trắng toát bị bộ dạng của cô hù đến đông cứng tại chỗ, theo trí nhớ của anh ta hôm qua cô gái ở phòng này là một thiên sứ đó chứ nào biết chuyện gì đã xảy ra mà khiến cho hôm nay biến thành một thây ma di động thế này. Khả Khả hồn siêu phách lạc bay lơ lững không nhập về được thân xác, giờ đây trong đầu cô chỉ có một chuyện mau mau rời khỏi nơi này là tốt nhất. Thiên đàn cái gì chứ, cảnh đẹp gì nữa, đồ ăn ngon gì nữa tất cả đều tại tên Thiếu tướng kia,dẹp dẹp hết đi. _ Khả Nhi? Trong lúc cô gái nhỏ của chúng ta thất thần thì kế bên từ lúc nào xuất hiện một chàng trai vô cùng ưu tú, anh ta ngồi ở sofa đằng kia ngay từ đầu nhìn cái dáng đi và cái vali đã thấy quen mắt rồi cái vali đó là cái anh đã đặc riêng cho cô bé hàng xóm đáng yêu của anh nhân dịp cô bé tròn 17 tuổi. Mà Khả Nhi là cô bé trong mắt anh luôn tràng đầy sức sống lúc nào cũng có thể nhảy nhót tung tăng, muôn ngàn năng lượng đâu phải là cái cô gái đang đứng đằng kia không những quần áo không ủi tóc không chải một chút năng lượng cũng không có như thế đâu chứ. Ngờ ngợ một hồi lâu anh cũng không dám khẳng định đó là Khả Nhi mà đợi đến khi cô gái đó lên tiếng thì anh lập tức đứng dậy hướng về cô gái đó. Và điều bất ngờ không bao giờ anh dám nghĩ đến, cái thây ma này đúng thật là Khả Nhi cô bé hàng xóm năng lượng tràn đầy của anh đây mà. _ Anh Gia Uy? Nghe tên mình Khả Khả nhìn qua, trước mặt cô là chàng trai tuấn tú vô cùng một con người đã rất lâu rồi không gặp đây mà. _ Khả Nhi! sao em lại thành ra thế này? Nhìn cô một lúc Gia Uy không nhịn được mà vuốt vuốt cái đám tóc rối nùi trên đầu cô, thao tác này có vẻ rất quen thuộc đối với hai người cho nên Khả Khả để mặc cho anh giúp cô vuốt lại đầu tóc đang thành cái ổ quạ của mình trên đầu kia. _ Em.... ha ha. Cô phải nói làm sao đây không lẽ cô nói là cô bị tiểu tam của bạn trai kêu người đến đuổi việc, sau đó đi du lịch thì thấy bạn trai đang tay trong tay cùng với một cô gái có bầu khác hay sao? Ha thảm quá thảm đó nha, cô nhớ là mẹ mẹ đại tướng mỗi năm đều có cúng sao cho cô đàng hoàng kia mà. Vậy mà sao vẫn bị chiếu đến tơi tả như thế cơ chứ, lỗi là do ông thầy cúng có cúng sót cái gì không hay là đọc sai tên của cô chứ hả. Gia Uy nhìn cô gái nhỏ này đứng mếu máo một hồi mà lại chẳng nói ra câu nào chỉ cười ha ha rồi lại mếu máo... ai... cô gái nhỏ này ý hả là bảo bối của cả quân đoàn đó nha, hồi nhỏ lúc hai nhà còn trong trại tùy quân có tổng cộng 16 hộ trong đó mà chỉ duy nhất 1 hộ có con gái đó chính là cô gái Khả Nhi này vì thế hiển nhiên cô trở thành đại đại đại bảo bối của tất cả mọi người. Anh hơn cô 4 tuổi nhà cũng chỉ có một mình anh là con trai độc nhất cho nên có một em gái nhỏ thế này Gia Uy liền sủng ái cô vô cùng, nhưng mà đến năm anh 14 tuổi thì bị ba mình đem đi đến trại ký sinh quân để học tập đến 6 năm sau bắt đầu được điều về quân khu thành phố C. Có gặp cô mấy lần vào kì nghỉ nhưng lần gặp cuối cùng là cách đây 2 năm về trước cho đến bây giờ cô bé theo chân anh đi lung tung trong doanh trại, ngày anh đi học tập thì khóc lớn chạy theo xe khiến anh đau lòng không thôi mà giờ đây đã trở thành một thiếu nữ vạn người mê như thế này. Nếu mà nói thật thì anh cũng là thầm mến cô ngay từ khi còn nhỏ có một đoạn thời gian anh đã từng nghĩ đến sinh nhật 18 của cô sẽ nói với ba mẹ qua đính hôn, nhưng mà duyên số lại không như anh mong muốn ngay thời điểm đó lại bị lệnh đi sang nước ngoài làm nhiệm vụ gần 3 năm mới quay về lại đây. Phải nói là bỏ qua cơ hội rất nhiều lần đồng thời qua nhiều lần tiếp xúc anh cũng biết được cô bé này đơn thuần chỉ coi anh như một người anh mà thôi, hoàn toàn không một chút gì có cảm giác của tình cảm nam nữ nào ở đây. Cho nên anh mới im lặng cho đến bây giờ. Hôm nay là được nghỉ phép nhưng trước hết anh có hẹn gặp mật vụ tại khách sạn này đang hóa thân thành khách du lịch ở đây cũng đã gặp người rồi, chỉ là muốn ngồi thêm một chút ngắm cảnh đẹp xung quanh lại đâu biết được gặp được chuyện bất ngờ này cơ chứ. _ Em tính đi đâu? Đưa tay đón lấy vali trong tay Khả Khả ánh mắt cũng là dịu dàng sủng nịnh cô vô cùng. _ Em chưa biết tính rời khỏi đảo này trước cái đã. Khả Khả mang theo giọng điệu chán nản tận cùng hướng mắt ra cửa lớn của khách sạn hiện rõ sự đau buồn trong tia nhìn kia. Gia Uy nhìn tâm trạng của cô mà cũng đau lòng thay vốn rằng cô luôn là được mọi người cưng chiều, luôn sống những ngày tháng vô ưu vô lo kia vậy mà giờ đây ra xã hội một chút liền nếm trải ngay mùi buồn khổ như vậy. _ Nếu vậy anh đang được nghỉ phép, chúng ta cùng đi du lịch đi. Thật ra vô duyên vô cớ được nghỉ phép chính Gia Uy cũng không biết mình nên đi đâu, nếu như về nhà chắc chắn sẽ bị mẹ mang đi coi mắt cho hết cả kì nghỉ của anh. Vì thế sẳn cơ hội này anh liền cùng cô đi du lịch một chuyến, bồi đấp tình cảm cũng nên. Khả Khả nhìn người anh lâu lắm rồi không gặp này của mình, nhớ lại lúc nhỏ cô cũng là luôn kè kè theo anh một tiếng của anh Uy hai tiếng của anh Gia Uy mà giờ đây nhìn lại lại chững chặc vô cùng, lúc đó đã một bộ dáng oai phong vô cùng lớn lên lại là một quân nhân được rèn luyện như vậy khí lực trên người anh cũng bức người kế bên lắm nha. Nhưng mà.... nhìn như thế nào cũng cảm thấy không bằng tên Thiếu Tướng kia, cô đây là bị anh đâm cho thủng mắt rồi hay sao mà nhìn ai cũng chẳng thấy bằng anh như thế này cơ chứ. Khả Khả hít một hơi thật sâu, thở ra một hơi thật dài chấn an lại tâm lý của mình nở một nụ cười ngây ngốc nhìn Gia Uy gật đầu một cái. Ha, anh làm nhiệm vụ có nữ nhân bên anh, em đây đi chơi cũng có trai đẹp bên cạnh để xem ai lợi hại hơn ha ha ha. Nghĩ đến trả thù anh, Khả Khả mang một bộ mặt tâm địa ác hiện ra không biết ai sợ ai, anh làm càng em liền không cưới lúc đó quỳ lạy bổn cô nương đây cũng nên hắc hắc hắc. Không đợi thêm nữa Khả Khả cũng vui vẻ trở lại tay khoát khủy tay của Gia Uy gật đầu một cái thật mạnh rồi cùng anh ta đi ra khỏi khách sạn. Lần này cô sẽ để cho Lôi Chiến Phong phải tìm cô đến khóc lóc như em bé cô mới hả dạ. Ngay lúc chiếc xe chở Gia Uy và Khả Khả rời đi khỏi sảnh thì xe của Lôi Chiến Phong vừa chạy đến, anh liền nhảy xuống xe lao vào đại sảnh hướng về lễ tân gấp đến không muốn thở nữa. _ Xin hỏi ở đây có ai tên Lâm Khả Khả đến thuê phòng hay không? Anh nhìn lễ tân với anh mắt không thể đợi thêm được nữa, hận chỉ là không thể lập tức xông vào kiểm tra từng phòng đến khi nhìn thấy Khả Khả mới thôi. _ Xin lỗi ngài, cô Lâm vừa mới trả phòng rời khỏi tân vừa mới làm xong cái check out phòng, nghe câu hỏi liền nở một nụ cười công nghiệp nhẹ nhàng trả lời. _ Cô ấy trả phòng? cô có biết cô ấy đi đâu hay không? Thiếu Tướng nghe tin cô vừa trả phòng liền hơn cả nhảy vào biển lửa rồi. _ Tôi không biết, vừa lúc nãy cô Lâm hình như gặp được người quen hai người liền cùng rời đi xe vừa rời khỏi đây thôi. Lễ tân cũng rất thật lòng cho anh biết, nhìn bộ dạng này anh ta nghi ngờ một chút về mối quan hệ của ba người đó nha. _ Là nam hay nữ? Thiếu Tướng trừng mắt nhìn lễ tân cần ngay một đáp án không muốn chậm trễ. _ Dạ, là... là nam. Đến lúc này lễ tân là rung hơn cả cái máy cày, nếu như nói người đàn ông lúc này nhìn tuấn tú bao nhiêu dịu dàng bao nhiêu thì người đàn ông trước mặt này khí lạnh tỏa ra nhiều bấy nhiêu lại một bộ dáng sát khí đến lợi hại. Ngay thời khắc này cô lễ tân đã cho ra trong đầu cả một kịch bản phim truyền hình rồi nha, người vợ bỏ đi theo trai, ông chồng này biết địa chỉ khách sạn liền đến muốn đánh ghen nào ngờ lại bắt hụt nên bây giờ tan tức tối.... hắc hắc hắc. _ Bọn họ đi đâu anh có biết không? Thiếu Tướng hít cả một ngụm khí lạnh vào người âm thanh đè nén xuống cố gắng không gay sát thương cho người đối điện. _ Dạ thôi chỉ nghe nói họ muốn rời đảo, còn đi đâu tôi không biết. Chỉ cần một chút thông tin thế thôi anh không cần nhiều, điều chắc chắn là hai người kia đi ra bến cảng, anh liền bỏ mặt lễ tân chưa kịp nói hết câu mà chạy như bay ra ngoài leo thẳng lên chiếc xe jeep của mình mà phóng đi đuổi theo Khả Khả đang muốn cùng một nam nhân khác bỏ đi.
truyện sự dịu dàng dưới lớp quân trang