Nội Dung Truyện : Cưới Chui Tổng Giám Đốc Xin Bình TĩnhSau biến cố trong một lần giúp đỡ người khác mà anh và cô trở nên vợ nên chồng rất tình cờ.Mặc dù điều này không muốn nhưng họ bị chốn nghệ sĩ cho rằng anh là kim chủ của cô. Đây chỉ là một chiêu trò PR mà giới nghệ sĩ hay làm mà thôi.
[HĐ, Hoàn] Cưới chui, tổng giám đốc xin bình tĩnh - Ngu Thiên Tầm Chương 84 « Chương Trước. [HĐ, Hoàn] Cưới chui, tổng giám đốc xin bình tĩnh - Ngu Thiên Tầm; Chương 84; Giới Thiệu. Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay. Website luôn cập nhật những bộ truyện
Chống lại ánh mắt sâu xa của anh, Tô Nhan bối rối dời tầm mắt, tim cũng đập lệch một nhịp. Vội vàng cúi xuống gắp hai món, cố điều chỉnh lại cảm giác khác thường này của mình. Trình Tự Cẩm khẽ cong môi, như có như không, trầm giọng nói: "Ừ." Nghe vậy, Tô Nhan vui
Cưới Chui Tổng Giám Đốc Xin Bình Tĩnh - Phần 1 13,030 views • Jan 2, 2017 • Nội Dung Truyện : Cưới Chui Tổng Giám Đốc Xin Bình Tĩnh Sau biến cố trong một lần giúp đỡ người khác mà anh và cô trở
Cưới Chui Tổng Giám Đốc Xin Bình Tĩnh chương 3 | Đọc Quan hệ thế nào? full - doc truyen Cuoi Chui Tong GiAm Doc Xin BAnh Tinh chương 3 Full trên di động lan may tinh bang that don gian va tien loi Cưới Chui Tổng Giám Đốc Xin Bình Tĩnh. Chương 3: Quan hệ thế nào? /130 GO. Tô Nhan chạy một
Cưới Chui, Tổng Giám Đốc Xin Bình Tĩnh. Cưới Chui, Tổng Giám Đốc Xin Bình Tĩnh; Giới Thiệu. Đọc truyện hay ngôn tình sắc, ngôn tình sủng, ngôn tình tổng tài, ngôn tình cổ đại, ngôn tình xuyên nhanh, giới giải trí - showbiz. Web truyen luôn cập nhật truyen full, truyện mới
wzXr6nq. "Rốt cuộc anh muốn thế nào?" Tô Nhan nổi đóa, nhìn khuôn mặt đẹp trai của anh, lại có chút cảm giác bất Trình Tự Cẩm chỉ trầm giọng nói "Chuyển về đi.""Tôi không muốn chuyển?""Tòa án sẽ khiến em chuyển.""Anh..." Tô Nhan tức giận cắn môi, nhìn khuôn mặt đẹp trai của Trình Tự Cẩm, cô sẽ nghĩ đến bảo bối của cô, sao hai gương mặt này lại có thể giống nhau như quả thật đến tai tòa án, sợ rằng không Nhan chỉ hung hăng trợn mắt nhìn anh một cái xoay người đi về phía cửa phòng làm việc, để lại trợ lí ngây ngốc tại chỗ trợn mắt há mồm."Ngẩn người cái gì, đi theo."Giọng nói của Tô Nhan tức giận vang lên, lúc này trợ lí mới phản ứng được đi Trình Tự Cẩm lại nguy hiểm nheo hai mắt, nhìn cửa từ từ đóng lại, lấy điện thoại di động ra trầm giọng nói "Bỏ chuyện trong tay cậu lại, đi đến thành phố F một chuyến, tôi muốn biết mấy năm này cô xảy ra chuyện gì, tôi cảm giác cô ấy có chuyện gạt tôi."Chân Tô Nhan đi ra Chính Hằng chui vào bên trong xe, lấy điện thoại di động ra liền bấm số Thẩm Nhạc vừa nối máy được, Tô Nhan không cho anh ta cơ hội nói chuyện , một khuôn mặt tươi tắn lạnh lùng tức giận nói "Thẩm Tổng, đến tột cùng anh có ý gì, anh biết rõ quan hệ giữa chúng tôi, rõ ràng là anh muốn đẩy tôi vào trong hố lửa.""Tô tổng giám đốc, chuyện này , thật ra thì..." Đầu kia điện thoại di động, là âm thanh Thẩm Nhạc Lộc cười Nhan cười lạnh một tiếng nói "Thật ra thì cái gì? Thật ra thì anh là muốn coi tôi như cây rụng tiền có phải không, Thẩm Nhạc Lộc.""Sao lại không biết lớn nhỏ như vậy?""Thẩm Nhạc Lộc, tốt nhất anh cho tôi một lý do, nếu không tôi liền nói người phụ nữ làm loạn bên ngoài với anh cho vị hôn thê của anh.""Ai, Nhan Nhan, cô như vậy thì không đúng, có lời gì từ từ nói, từ từ nói, thật ra thì cô đi làm tổng giám đốc cũng rất tốt , có một số việc có lẽ không phải như cô nghĩ.""Thế nào? Tôi muốn trở về thành phố F." Sau khi Tô Nhan nói xong câu đó, người đầu kia điện thoại di động trầm mặc chừng ba mười giây đồng hồ mới trầm giọng nói."Tô Nhan, nếu cô ra mặt, cô cảm thấy cô còn có có thể trở về sao?"Nghe vậy, Tô Nhan nắm chặt điện thoại di động, cắn răng nói "Được, các người cũng buộc tôi có phải không, các người đều có lý do của các người." Tô Nhan tức giận cúp điện thoại di biết là tức Trình Tự Cẩm, tức Thẩm Nhạc Lộc hay là tức chính cô, dù sao cô đang tức một bên trợ lí thật lâu mới tiêu hóa hết chuyện hôm nay mình nghe thấy, nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn tức giận của Tô Nhan."Tô, Tô Biện, cô, vậy mà cô, lại là, là vợ của Trình tổng ..."Tô Nhan chỉ nhắm hai mắt lại, thật muốn chuyển về sao? Ở chung với anh dưới một mái hiên, cùng một cái giường. "Tô Biện, cô, cô thật sự khiến tôi quá kinh ngạc rồi, trời ạ, cô, cô lại là vợ Trình Tự Cẩm , này, đây thật là...""Lái xe, về khách sạn." Tô Nhan tựa vào ghế ngồi nhỏ giọng nói."A a, được."Dọc theo đường đi, Tô Nhan cũng nhắm mắt dưỡng thần , bất luận cô nghĩ như thế nào cũng không nghĩ ra được biện pháp tốt, không thể làm gì khác hơn là gọi cho Tiết Cầm Cầm cầu cứu."Cầm Cầm, tới khách sạn tớ ở một chuyến, có rãnh không?""Ừ, vậy thì tốt, tớ chờ cậu." Tô Nhan ngắt điện thoại di động, quay đầu nhìn trợ lí của mình nói "Cô tự đi giết thời gian thôi." Nói xong liền xuống xe đi vào khách trợ lí ngồi ở trong xe nhìn bóng lưng Tô Nhan, nhìn ánh mắt của cô ấy càng khâm phục là hoàn toàn không ngờ, không ngờ...Tô Nhan trở lại phòng khách sạn, mười phút sau Tiết Cầm Cầm đã đến, mở cửa phòng khách sạn ra, Tô Nhan liền ôm lấy cô, mệt mỏi nói."Cầm Cầm, tớ thật sự rất mệt mỏi, không muốn tiếp tục dây dưa với anh ấy nữa rồi, cậu nói cho tớ biết, tớ nên làm thế nào mới phải?"Tiết Cầm Cầm sững sờ, nhìn Tô Nhan vừa mở cửa cô ấy đã ôm chặt cô , cảm thấy cô ấy mệt mỏi, cô chỉ ôm cô ấy nhẹ nhàng vỗ bả vai của cô ấy, nhẹ giọng nói "Đi vào rồi nói.""Làm sao?"Tô Nhan chỉ thở dài một tiếng nói "Công ty chúng tớ muốn cùng hợp tác Chính Hằng , nhưng Trình Tự Cẩm muốn tớ đảm nhiệm tổng giám đốc ở lại chỗ này, hơn nữa, anh nói, trước khi tớ trả hết một tỷ tớ phải đến ở cùng anh ấy, tối nay sẽ phải chuyển về, nếu không thì báo tòa án cho lệnh báo tớ."Tiết Cầm Cầm nghe nói khẽ cười một tiếng nói "Trình Tự Cẩm này cắt hết đường lui của cậu, Nhan Nhan, không phải là tớ nói, nếu người đàn ông như Trình Tự Cẩm muốn làm một việc, cậu cảm thấy có phải rất dễ dàng không, cực kỳ dễ dàng, cậu cảm thấy cậu sẽ là đối thủ của anh ta sao?"Tô Nhan trầm mặc, cho tới bây giờ cô cũng không có hoài nghi tới năng lực của Cầm Cầm nhìn mặt của Tô Nhan trầm mặc xuống , thở dài một tiếng nói "Nhan Nhan, thân là bạn của cậu, tớ đồng ý với việc nên đứng ở phía bên cậu, không có điều kiện ủng hộ cậu, hỗ trợ cậu, những ngày mà cậu mới đi, tớ rất ghét Trình Tự Cẩm , ghét anh lại ép cậu đi, thế nhưng đã qua vài năm, tớ nghe thấy, nhìn thấy, đều là anh ta không quên cậu, có lẽ trước anh ta làm không đúng, không yêu cậu, nhưng , sau, chúng tớ đều nhìn ra, trong lòng của anh ấy có cậu, tớ rõ ràng, có một lần, anh ấy uống say rồi, Cố Nghị mang anh ấy trở về biệt thự của chúng tớ, lúc ấy tớ rất tức giận, tớ liền nói, tại sao anh lại dẫn anh ta về đây, vứt ở ven đường để sói tha đi, nhưng tớ cũng nghe rất rõ, anh ấy đã uống bất tỉnh nhân sự, trong miệng vẫn gọi tên cậu, anh ấy hỏi, rốt cuộc còn mất mấy năm, cậu mới có thể tha thứ, mới có thể trở lại, lúc ấy tớ kinh hãi, mà Cố Nghị nói, chớ nhìn anh ấy bình thường lạnh lùng giống như khối băng, cái gì cũng không nói, nhưng anh và Quyền Hạ đều biết rất rõ ràng, cho nên, Nhan Nhan, cậu thật sự không thể tha thứ sao?"Tô Nhan chỉ đỏ mắt, ngẩng đầu lên trước khi nước mắt tràn ra, giọng nói có chút nghẹn ngào nói "Các cậu đều cho rằng tớ còn ở hận anh ấy, trách anh ấy, thật ra thì sớm tớ cũng không hận không trách, chỉ là, chỉ là không biết nên làm sao đối mặt với anh ấy, tớ có yêu anh ấy, yêu anh ấy thật sâu nặng, tớ không biết nên đối mặt thế nào."Tiết Cầm Cầm nghe, cầm tay nhỏ bé của cô nhẹ giọng nói "Tớ thấy , trong lòng cậu còn có anh ấy, vẫn luôn có, đáy lòng các cậu đều có đối phương, vì sao không cho nhau một cơ hội ? Quá khứ đã trôi qua rồi, người nào không có quá khứ, bỏ qua một lần, cũng sẽ không sai lần thứ hai."Tô Nhan trầm mặc, chỉ lắc đầu một cái, không biết muốn tiết lộ có ý gì, cuối cùng cũng không nói gì, làm sao cô không biết Trình Tự Cẩm căn bản cũng không phải là thật lòng muốn ly hôn với cô, một tỷ, cô bán mạng cũng không đáng số tiền này."Tớ không sao rồi, còn cố ý kêu cậu tới đây.""Không có việc gì, dù sao mấy ngày trước mới tớ vừa xin nghỉ việc." Tiết Cầm Cầm một câu kinh người."Nghỉ việc? Không phải là cậu đã lên chức trưởng bộ phận rồi, tại sao nói nghỉ việc liền nghỉ?" Tô Nhan nhìn cô nghi ngờ thấy tay nhỏ bé của Tiết Cầm Cầm từ từ xoa bụng của mình, nhìn Tô Nhan thẹn thùng cười một tiếng nói "Bởi vì nó."Tô Nhan nghe vậy, cả người đều ngẩn ra, ngơ ngác nhìn bụng bằng phẳng của cô, kinh hô "Cậu nói là, cậu mang thai?"Chỉ thấy khuôn mặt nhỏ nhắn Tiết Cầm Cầm có hơi đỏ ửng, tuy nói là thẹn thùng cười, nhưng lại khó nén hạnh phúc trong mắt cô, lúc này Tô Nhan không nói rõ ràng tâm tình của cô được, vui vẻ cho cô ấy, kích động thay cô ấy. "Vậy các cậu định khi nào thì kết hôn?""Trong vòng ba tháng đi, anh ấy đã sắp xếp, tiểu sinh mệnh này tới ngoài ý muốn, chẳng qua tớ thấy Cố Nghị thật vui mừng vì tiểu bảo bối đến, anh nói sẽ cho bảo bối của chúng tớ những thứ tốt nhất trên đời này."Tô Nhan nhìn Tiết Cầm Cầm trong lời nói toát ra hạnh phúc, ánh mắt mờ đi, những thứ tốt nhất trên đời này, nhưng cô thân là một người, mẹ, lại...Lại để con trai của mình sống ở cô nhi viện, lớn lên ở cô nhi viện. Cô thật sự không xứng làm một người mẹ."Nhan Nhan, hôn lễ của chúng tớ, cậu nhất định phải ở đây, nếu như không có cậu, chỉ sợ sẽ không có chúng tớ hôm nay." Tiết Cầm Cầm nhìn Tô Nhan cười dịu dàng nói."Tớ?""Đúng vậy, lần đầu tiên tớ nhìn thấy Cố Nghị không phải là thông qua cậu và Trình Tự Cẩm sao, tớ thật sự phải cảm tạ cậu vì chuyện này, thành toàn hạnh phúc của tớ."Tô Nhan nhớ tới khi đó, chỉ nhẹ nhàng cười một tiếng, nghiêng đầu nhìn cô nói "Chỉ cần cậu cảm thấy hạnh phúc là tốt rồi.""Ta nhất định sẽ hạnh phúc , cho nên, tớ hạnh phúc, không muốn nhìn thấy cậu không phải hạnh phúc, Nhan Nhan, có lúc thỏa hiệp một bước, chính là may mắn một bước dài."Tô Nhan chỉ nhìn cô cười cười, đưa Tiết Cầm Cầm đi, Tô Nhan đứng ở trước cửa sổ suy tư, mười phút sau lấy điện thoại di động ra gọi cho số điện thoại mà cô thật sự không phải rất muốn gọi."Tôi có thể chuyển về, nhưng mà tôi có một yêu cầu.""Tôi muốn ở phòng khách, nếu như anh đồng ý, tôi liền chuyển về.""Không cần, tôi tự mình đi." Nói xong, Tô Nhan liền cúp điện thoại di động, thở dài một tiếng kéo va li đã sớm chuẩn bị xong đi khỏi khách sạn, đi tới phòng phụ tá của cô gõ cửa phòng của cô ấy."Tự cô ở khách sạn có được không?"Trợ lí đứng ở cửa nhìn Tô Nhan lôi kéo va li, nhớ lại hôm nay đối thoại của hai người ở phòng làm việc của Trình Tự Cẩm, lập tức bắt đầu lắc đầu, đong đưa như trống lắc."Không sao, không sao."Lúc này Tô Nhan mới gật gật đầu nói "Vậy thì tốt, nghỉ ngơi sớm một chút, ngày mai chờ tin tức.""Ừ, được, được."Tô Nhan thuê xe đi tới khu chung cư Lam Thiên, đứng ở trước cửa khu chung cư, trong lúc nhất thời tình cảm xuất hiện rất thời khắc này, một ánh đèn chiếu qua , bên cạnh một chiếc xe dừng lại, Tô Nhan cau mày nhìn, cửa sổ xe chậm rãi thấp xuống, khi nhìn thấy là ai, mi tâm nhíu chặt hơn."Ôi, đây không phải là Tô đại minh tinh sao? Cô là..." Quyền Hạ nhìn va li bên cạnh Tô Nhan không khỏi nhíu mày, càng thêm sợ hãi tốc độ của Trình Tự mày thanh tú của Tô Nhan nhíu rất chặt, thật là sợ điều gì sẽ gặp điều đó, sao lại gặp Quyền Hạ cơ chứ?Thật đúng là...Quyền Hạ thấy cô nhíu chặt lại mày, cười tà mị một tiếng, giọng nói cợt nhã nói "Nhìn thấy tôi, hình như Tô đại minh tinh không vui mừng lắm."
Cùng đọc truyện Cưới Chui, Tổng Giám Đốc Xin Bình Tĩnh của tác giả Ngu Thiên Tầm tại Trùm Truyện. Mong bạn có một trải nghiệm tốt tại SCR0811Độ dài 107 chương Kết cụcGiới thiệu ngắn gọn Một âm mưu, một lần giúp đỡ, bọn họ trở thành vợ chồng, lại bị giới nghệ sĩ cho rằng anh là kim chủ của tríchLúc đó, cô đã trở thành nữ diễn viên mới có ảnh hưởng nhất của làng giải trí. "Nghe nói em muốn quay phim?" Người đàn ông chôn đầu vào cổ cô, trầm giọng nói. "Đúng.""Nghe nói, có diễn *, còn diễn đến cả... kết cục?" Người đàn ông trầm giọng hỏi lần nữa. "Vâng, đúng vậy." Cô gái bắt đầu run lên. "Bà xã à, đức hạnh của em đâu rồi? Ranh giới cuối cùng của em ở đâu hả?""Trình Tự Cẩm, anh đủ rồi đó, đức hạnh và ranh giới cuối cùng của anh ở đâu thì của em cũng ở đó đó.""Bà xã, tụi nó vỡ hết trong cái miệng nhỏ phía dưới của em rồi.""..."*Khi sự thật từng chút, từng chút một được phơi bày, nhìn lại những tháng ngày ấm áp đã qua, ai mới thật sự là vị thần trong trái tim u tối của người kia.“Trình Tự Cẩm, hôm nay em mới biết, thì ra anh hận một người mà cũng có thể đối xử với cô ta tốt đến vậy.” Nhìn khuôn mặt lạnh lùng của anh, rốt cuộc cô cũng chết tâm “Anh chính là thuốc độc.”Tại buổi lễ đón tiếp ký giả, trên màn hình lớn xuất hiện một bản ly hôn và một video clip xin rút lui. "Ông xã, vở kịch tình ái này, em diễn không được, em nhận thua, nhưng em biết anh cũng chả phải kẻ thắng thật sự."Trong nháy mắt, mọi người sợ hãi không thôi, mà khi anh nghe được từ "ông xã" này cũng ngẩn ra thật lâu, đây là lần đầu tiên cô gọi anh như thế, nhưng cũng là lần cuối cùng, như thể một thứ gì đó đang dần bay đi khỏi tầm mắt, như một luồng khói, muốn bắt cũng bắt không được!*Lúc gặp lại, cô đã ẩn xa khỏi ánh hào quang, trở thành một chuyên gia đàm phán thu mua tiếng tăm lừng lẫy! Lần giao chiến này, đổi lại ai thắng ai thua!*Đoạn trích bảo bối"Chú à, chú tìm ai?""Mẹ cháu.""Chú à, sao chú lại mắng chửi cháu?""Chú nói là chú tìm mẹ cháu.""Chú là ai?""Chú là ba cháu.""Vậy được, chú cởi quần ra để cho cháu giám định trước đã.""Tại sao phải cởi quần.""Bởi vì mẹ cháu nói, ba cháu bị bệnh lây qua đường tình dục nên đã cắt mất "bạn nhỏ" rồi, nếu chú không có * thì chứng minh chú là ba cháu."Người nào đó nghiêm mặt, yên lặng mấy giây sau đó tức giận rống to "Tô Nhan."
Đánh giá 7/10 từ 189 lượt Truyện ngôn tình - Cưới Chui Tổng Giám Đốc Xin Bình Tĩnh nói về chàng trai không còn kìm nén nổi cảm xúc, bởi vì đây Cưới Chui Tổng Giám Đốc Xin Bình Tĩnh. Sau biến cố trong một lần giúp đỡ người khác mà anh và cô trở nên vợ nên chồng rất tình dù điều này không muốn nhưng họ bị chốn nghệ sĩ cho rằng anh là kim chủ của cô. Đây chỉ là một chiêu trò PR mà giới nghệ sĩ hay làm mà thôi. Liệu anh có đủ kiên nhẫn chấp nhận cô là vợ anh để sống chung cùng cô? Hoặc chọn con đường công danh phía trước? Mời các bạn theo dõi truyện hay nhé.
Mở đầu"Nhan Nhan, tớ còn có việc, tớ về trước đây.""Ừ, được, hẹn gặp lại." Tô Nhan dọc dẹp sách vở của mình, chuẩn bị tan học đi làm, lúc cô đi đến cửa trường học thì bị người khác chặn lại."Xin hỏi cô là Tô Nhan tiểu thư đúng không?"Tô Nhan nhìn người đàn ông trước mặt, không phải người cô quen, quần áo chỉnh tề, nhìn có vẻ không giống người xấu, huống chi nơi này là cổng trường, xung quanh còn có bảo vệ canh gác và học sinh lui tới, cô thầm cân nhắc một phen rồi gật đầu nói."Tôi là Tô Nhan, xin hỏi anh là ai?""Chào Tô tiểu thư, đây là danh thiếp của tôi." Người đàn ông vô cùng lễ phép đưa cho cô một tấm danh thiếp, Nhan nhận lấy danh thiếp, nhìn chữ viết bên trên, là...Trợ lý tổng giám đốc tập đoàn Chính Hằng, Hàn đoàn Chính Hằng, tập đoàn Chính Hằng?Trợ lý tổng giám đốc? Trợ lý tổng giám đốc?Tô Nhan trợn to hai mắt, nhìn tấm danh thiếp trong tay, kinh ngạc nhìn anh ta."Anh là trợ lý tổng giám đốc tập đoàn Chính Hằng?""Phải."Trong đầu Tô Nhan lúc này có chút hỗn loạn, khoan đã, trợ lý tổng giám đốc tập đoàn Chính Hằng tìm cô có chuyện gì?Tô Nhan sắp xếp lại suy nghĩ, trả danh thiếp lại cho anh ta, mở miệng nói "Trợ lý Hàn, anh tìm tôi có chuyện gì?"Cô cũng không nhớ là cô có gửi hồ sơ xin việc cho Chính Hằng nha, hơn nữa, cho dù có quên, chẳng lẽ còn phải nhờ đến trợ lý Tổng giám đốc đích thân đến tìm hay sao?Khả năng không lớn chút nào!Hàn Lỗi nhìn Tô Nhan, cười nhạt nói "Tô tiểu thư, tổng giám đốc của chúng tôi muốn gặp cô?""Gì? Anh mói mê?" Lần này Tô Nhan bị kinh sợ thật, cả người không ngừng lui dần về phía sau, mở to hai mắt nhìn Hàn Lỗi gật đầu một cái, nhẹ giọng mở miệng nói "Vâng, tổng giám đốc tập đoàn Chính Hằng của chúng tôi, Trình Tự Cẩm, muốn gặp Tô tiểu thư."Tô Nhan mở to hai mắt, nhìn chung quanh một chút, có phải có ai đó đang quay lén hay không, nếu không thì một dân chúng nhỏ bé như cô sao lại chọc đến tổng giám đốc Hằng Chính được chứ?"Chuyện này, trợ, trợ lý Hàn, các anh, tổng giám đốc của các anh ở đâu?"Hàn Lỗi nơi né người, chỉ về phía chiếc xe xa hoa đậu ven Hoang bị dọa sợ!Cô há to miệng, cả người ngây ngốc nhìn về phía chiếc kính xe đen như phải chứ? Đang đùa với cô sao?Tích tắc...Hiện tại, giờ phút này, sau khi cả cơ thể đã ngồi ngay ngắn trong xe, cô mới xác nhận được, đây là đang ngồi chung với tổng giám đốc tập đoàn Chính Hằng, Trình Tự trời đất ơi!Cúi đầu nhìn thông tin vừa tìm được trên điện thoại di động, liếc mắt nhìn vào tấm hình, trừng mắt, đúng thật rồi!Cô nuốt một ngụm nước bọt, len lén cất điện thoại vào giỏ, lúc này mới thầm liếc mắt nhìn người đàn ông đang đọc tài liệu bên cạnh, không nén nổi mà hít một ngụm đường nét trên mặt đều sắc sảo như được điêu khắc ra từ tượng, người đàn ông này thật sự là người địa cầu sao?Sao lại có thể đẹp đến vậy!Khí chất trên người lại càng không phải bàn cãi, người bình thường tuyệt đối không thể có được sự cao quý, thần thánh khiến người khác không dám xúc phạm được thế này."Chuyện đó...""Tô Nhan, 20 tuổi, học đại học R, chuyên ngành thiết kế thời trang, ba mẹ mất do tai nạn giao thông lúc 5 tuổi, được cô nuôi lớn."Tô Nhan trợn to hai mắt, không khỏi nhích người về phía sau, dán sát vào cửa xe, cảnh giác nhìn anh ta."Anh, anh là ai? Sao lại biết chuyện của tôi?"Rốt cuộc, người đàn ông cũng ngẩng mặt lên khỏi tập tài liệu, quay đầu nhìn cô. Mà trong nháy mắt này, Tô Nhan cảm thấy mình sắp hít thở không thông, khuôn mặt này là thế nào chứ?Đây tuyệt đối là một khuôn mặt đủ để câu hồn tất cả phụ nữ trên đời mày kiếm ôm trọn chiều rộng trán, cái mũi cao thẳng anh tuấn, đôi môi mỏng vô cùng hoàn mỹ, tất cả mọi thứ đều khiến cho người ta không cách nào dời mắt đi đôi mắt sắc bén có thể nhìn thấu mọi chuyện, sóng mắt tĩnh lặng, khiến cho người nhìn anh ta có cảm giác bị áp lực đến mức không hít thở như bộ dạng của cô lúc này!Lại thấy, đôi môi mỏng của anh ta khẽ mở ra, giọng nói trầm thấp, mang theo vẻ gợi cảm đặc biệt."Trình Tự Cẩm, ông xã của em."============================================================================"Nhan Nhan, cậu chưa tan ca sao?"Tô Nhan quay đầu liếc mắt nhìn đồng nghiệp một cái, cười nói "Giờ tớ còn việc phải làm.""Hả, cậu đi theo Bạch Khuynh mệt mỏi thật đấy, phải làm thêm như cơm bữa, vậy thôi, tụi tớ về trước nhé.""Ừ, được, tạm biệt, đi đường cẩn thận." Tô Nhan nhìn mấy người đi xa, lúc này mới lấy di động ra, liếc mắt nhìn tin nhắn Bạch Khuynh gửi cho cô."Nhanh chóng đến quán bar Hằng Thiên."Cất di động đi, Tô Nhan liền gọi một chiếc taxi, ngồi trên taxi nhìn cảnh đêm rực rỡ của thành phố, cô sống ở thành phố này đã bảy năm sống của cô vẫn bình thường như thế, mỗi ngày đều phải bôn ba kiếm sống, nhưng mà, trong cuộc đời bình thường này của cô dường như có một khúc nhạc đệm không thực là người đàn ông Trình Tự Cẩm chỉ có duyên gặp một lần đó, cũng chính là người chồng trên danh nghĩa luật pháp của không hiểu tại sao anh ta lại muốn cưới mình, sau hôm đó, ngoại trừ tờ giấy hôn thú ra thì không còn gì cả, điều này khiến cô hoài nghi có phải mình đang nằm mộng hay không phải, bởi vì khi cô cầm tờ giấy hôn thú đi đến cục dân chính xác nhận, nó là thật, cô quả thật đã kết hôn, mà chồng của cô lại là một người không tầm thường chút giám đốc tập đoàn Chính Hằng, Trình Tự đàn ông nắm giữ vô số tiền tài và quyền đàn ông cô chỉ gặp mặt một năm nay, tuy rằng sống chung trong một thành phố, nhưng cô lại chưa từng gặp lại người đàn ông này."Tiểu thư, đến quán bar rồi."Tô Nhan lấy lại tinh thần, nhìn tài xế, lại quay đầu liếc mắt nhìn quán bar Hằng Thiên, lấy tiền ra trả rồi xuống xe."Cám ơn bác tài."Nhìn quán bar trước mắt, Tô Nhan lấy di động ra gọi cho Bạch Khuynh."Bạch tiểu thư, tôi đã đến rồi, xin hỏi cô có yêu cầu gì.""Được, tôi sẽ đến liền." Cúp điện thoại xong, Tô Nhan liền nhanh chóng đi vào trong quán, gõ cửa Khuynh mặc áo choàng tắm, mở cửa phòng, không nhịn được mà trừng mắt nhìn Tô Nhan đứng ngoài cửa, đảo cặp mắt trắng dã, nói."Sao cô lại chậm chạp thế hả? Định bắt tôi chờ đến tận nửa đêm hay sao? Vào đây nhanh lên.""Xin lỗi Bạch tiểu thư, tôi đã chạy tới với tốc độ nhanh nhất rồi, giờ này đường nào cũng kẹt xe cả, tôi xin lỗi." Tô Nhan cúi đầu xin nói xin lỗi vừa bước vào, liếc một cái đã nhìn thấy quần áo đàn ông tán loạn trên sô pha, nhưng cô chỉ nhìn một cái rồi vội thu mắt, lúc đầu do trời xui đất khiến nên cô phải làm trợ lý cho người này, ở cạnh cô ta một năm, cô cũng dần biết được cách sinh tồn ở nơi nghe thì nghe, không nên nghe thì không cần nghe, nên nhìn thì nhìn, không nên nhìn thì đừng Khuynh lắc lắc thân thể đi tới, cầm ví tiền lên, nhìn bộ dạng cúi đầu của Tô Nhan, vuốt đôi mi thanh tú nói."Tô Nhan, cô theo tôi được bao lâu rồi?""Một năm.""Thì ra đã một năm rồi, cô là một người thông minh, biết cái gì nên nói, cái gì không nên nói, đúng không?""Vâng, tôi biết." Tô Nhan cúi đầu càng Khuynh rất hài lòng, nhìn về phía phòng tắm, dịu dàng nói "Cẩm, anh thường mua bao cao su hiệu nào?"Nghe được lời của Bạch Khuynh, Tô Nhan chỉ hơi nghiêng người, rũ hàng mi xuống, không dám nhìn lung nhiên, cửa phòng tắm mở ra, giọng nói trầm thấp truyền vào lỗ tai cô."Em thích dùng loại nào thì dùng.""Ghét." Khuôn mặt Bạch Khuynh đỏ lên, gắt Tô Nhan thì lại cảm thấy giọng nói này rất quen, cuối cùng không nhịn được, lén ngẩng đầu nhìn sang, chỉ nhìn một cái thôi mà thiết chút nữa dọa cô bay mất hồn phách, mặc dù chỉ là một bên gò má, nhưng cô không nhìn lầm, cũng sẽ không đó tên Trình Tự Cẩm, là người chồng trên danh nghĩa của óc Tô Nhan hỗn loạn, cô đã từng nghĩ sau này sẽ có cơ hội gặp lại, nhưng lại không nghĩ được sẽ gặp trong tình huống này, cô cảm thấy chuyện này thật cẩu chưa từng gặp phải tình cảnh nào cẩu huyết đến mức giờ nên làm gì đây? Chuyện cô cần làm lúc này là làm cách nào để không bị phát hiện, cuộc sống hiện tại mới đúng là quỹ đạo của cô. Đang khi cô thất thần, bối rối..."Tô Nhan, cô đi mua TT đi.""..." Tô Nhan, xong rồi, xong đời rồi, không đợi cô kịp nhấc chân bỏ chạy, sau lưng đã truyền đến giọng nói trầm thấp của người đàn ông."Tô Nhan? À..."Tô Nhan nghe được tên mình thốt ra từ miệng anh ta, cả người cứng lại, gần như bị khống chế phải quay đầu nhìn mắt lại người chạm vào thâm trầm kín đáo, một tâm loạn như ma.
Đọc thử truyện Cưới Chui, Tổng Giám Đốc Xin Bình Tĩnh "Sao cô lại chậm chạp thế hả? Định bắt tôi chờ đến tận nửa đêm hay sao? Vào đây nhanh lên." "Xin lỗi Bạch tiểu thư, tôi đã chạy tới với tốc độ nhanh nhất rồi, giờ này đường nào cũng kẹt xe cả, tôi xin lỗi." Tô Nhan cúi đầu xin lỗi. Vừa nói xin lỗi vừa bước vào, liếc một cái đã nhìn thấy quần áo đàn ông tán loạn trên sô pha, nhưng cô chỉ nhìn một cái rồi vội thu mắt, lúc đầu do trời xui đất khiến nên cô phải làm trợ lý cho người này, ở cạnh cô ta một năm, cô cũng dần biết được cách sinh tồn ở nơi này. Nên nghe thì nghe, không nên nghe thì không cần nghe, nên nhìn thì nhìn, không nên nhìn thì đừng nhìn.
cưới chui tổng giám đốc xin bình tĩnh